Tin tức về chiến thắng vang dội của Hoàng Phủ Hàn lan nhanh khắp Đại Hãn, mang lại niềm hy vọng và sự ổn định. Hắn được quần thần ủng hộ, được dân chúng ca tụng là vị anh hùng cứu thế. Tuy nhiên, thay vì lên ngôi hay nhận tước vị cao quý, Hoàng Phủ Hàn lại dành toàn bộ thời gian tìm kiếm các y sư và phương thuốc quý hiếm để cứu chữa cho Tô Mộ Tuyết.
Sau nhiều ngày nỗ lực, một vị y sư già đã đưa ra chẩn đoán cay đắng: Tô Mộ Tuyết không bị bệnh, nàng bị phản phệ linh lực do sử dụng quá giới hạn. Đôi mắt nàng đã mất đi thị lực vĩnh viễn, và linh lực tiên tri của nàng cũng tan biến. Không có thuốc chữa, đây là cái giá của việc thách thức số phận.
Hoàng Phủ Hàn, người đã từng coi thường số mệnh, giờ đây lại phải đối mặt với sự tàn nhẫn của nó. Hắn ngồi bên giường nàng, nắm chặt tay. Tô Mộ Tuyết, dù mù lòa, nhưng tinh thần lại bình yên đến lạ.
"Hàn, đừng lãng phí thời gian nữa. Ngươi là người được Thiên Mệnh chọn, phải lo việc triều chính." Nàng nói, giọng nàng đã trở nên trong trẻo hơn, như thể gánh nặng linh lực đã được trút bỏ. "Ta không sao. Mù lòa... có lẽ lại là một món quà. Ta không còn thấy được tương lai bi thảm nữa. Ta chỉ thấy được hiện tại có ngươi bên cạnh."
"Ngươi nghĩ ta là người lạnh lùng đến mức chỉ biết đến triều chính sao?" Hoàng Phủ Hàn nhìn nàng, sự giận dữ của hắn đã chuyển thành sự đau đớn và quyết tâm. "Ta đã đọc lời tiên tri cuối cùng của ngươi. Ngươi đã giấu ta để bảo đảm chiến thắng. Ngươi tự nguyện gánh chịu bi kịch này. Đó là lý do ta không thể chấp nhận cái gọi là Thiên Mệnh."
Một tuần sau, Hoàng Phủ Hàn tổ chức một buổi lễ long trọng tại Chiêm Tinh Đài, nơi hắn tuyên bố những cải cách vĩ đại. Hắn không lên ngôi Hoàng đế, mà chấp nhận tước vị Nhiếp Chính Vương, nắm giữ quyền lực tối cao để ổn định đất nước. Quan trọng hơn, hắn đã ban bố Thiên Lệnh thứ nhất của mình.
Trong buổi lễ, với Tô Mộ Tuyết ngồi bên cạnh (dù nàng không thể nhìn thấy), Hoàng Phủ Hàn tuyên bố: "Từ nay, Chiêm Tinh Đài sẽ không còn là cơ quan chính trị. Khả năng tiên tri là một món quà của vũ trụ, không phải là công cụ để thao túng quyền lực hay ràng buộc con người. Thánh Nữ không phải là nô lệ của số mệnh, mà là người bảo tồn văn hóa. Mọi hình phạt hay sự ràng buộc đối với Thánh Nữ đều bị bãi bỏ. Thiên Mệnh không còn là xiềng xích, mà là sự tự do. Bất cứ ai dám lợi dụng hoặc làm tổn hại đến Thánh Nữ đều là phản quốc!"
Lời tuyên bố này gây ra một sự chấn động lớn. Hoàng Phủ Hàn không chỉ phủ nhận quyền lực tối cao của Chiêm Tinh Đài, mà còn công khai tuyên bố sự bảo vệ tuyệt đối đối với Tô Mộ Tuyết, người mà hắn công khai gọi là "Người có công lớn nhất với xã tắc."
Thế giới của Tô Mộ Tuyết đã thay đổi hoàn toàn. Nàng không còn là Thánh Nữ cô độc bị cô lập, mà là người phụ nữ được bảo vệ bởi quyền lực và tình yêu của vị Nhiếp Chính Vương. Nàng đã mất đi đôi mắt của tiên tri, nhưng lại tìm thấy đôi mắt của tình yêu.
Một đêm, Hoàng Phủ Hàn nhẹ nhàng đỡ nàng đi dạo trong vườn. Nàng không còn cảm nhận được sự chuyển động của các vì sao trên bầu trời, nhưng nàng cảm nhận được sự vững chãi từ cánh tay hắn.
"Hàn," nàng khẽ nói, "Ngươi đã làm tất cả chỉ vì ta. Ngươi đã thay đổi cả luật lệ của Đại Hãn."
"Không phải vì ngươi, mà là vì ta không muốn nhìn thấy người ta yêu phải chịu đựng bất công." Hắn nắm chặt tay nàng. "Mệnh của ngươi, từ nay, là do ta quyết định." Hắn đã chấp nhận tình yêu, và đồng thời, chấp nhận vai trò thách thức Thiên Mệnh của mình.