Bình minh ló rạng, nhuộm đỏ trời kinh thành, nhưng đó là màu đỏ của chiến thắng. Tào Thừa tướng bị bắt sống, các lực lượng phản loạn tan rã, và Hoàng Phủ Hàn đã giành lại được quyền kiểm soát Hoàng cung. Hắn không có thời gian để ăn mừng. Sau khi bàn giao việc dọn dẹp và xử lý Tào Thừa tướng cho các tướng lĩnh trung thành, hắn lập tức cùng Tần Hùng quay trở lại căn cứ bí mật.
Trên đường đi, Tần Hùng, người đã trực tiếp tham gia trận chiến, không ngừng ca ngợi sự tài tình của Thánh Nữ. "Vương gia, nếu không có lời cảnh báo thay đổi chiến lược của Thánh Nữ, chúng ta đã bị tiêu diệt hoàn toàn ở cửa Đông. Nàng ấy quả thực là người được Thiên Mệnh ưu ái!"
Hoàng Phủ Hàn không nói gì, nhưng sự biết ơn và lo lắng trong lòng hắn dâng trào. Hắn biết rõ, lá bùa đẫm máu đó không phải là sự ưu ái, mà là sự hy sinh. Khi vừa bước vào căn cứ, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt hắn: Tô Mộ Tuyết nằm bất tỉnh trên sàn, gương mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, xung quanh đầy vết máu khô.
Hoàng Phủ Hàn gần như gầm lên. Hắn vội vàng bế nàng lên, cảm nhận cơ thể lạnh toát của nàng. Hắn đưa nàng vào phòng nghỉ, tự tay sơ cứu và tìm kiếm sự giúp đỡ y tế. Trong lúc vội vã, Tần Hùng tìm thấy một cuộn da dê nhỏ bị rơi ra khỏi tay nàng, được giấu kín dưới Thiên Bàn mô phỏng.
"Vương gia, đây là..." Tần Hùng đưa cuộn da cho Hoàng Phủ Hàn.
Hoàng Phủ Hàn mở ra. Đó là một bản tiên tri hoàn chỉnh và chi tiết hơn nhiều, được viết bằng mực đen và xen lẫn máu khô. Bản tiên tri không chỉ kể về chiến thắng của hắn, mà còn về cái giá của sự thay đổi Thiên Mệnh.
Nội dung tiên tri: "Kỳ Tinh sẽ chiến thắng và trở thành người bảo hộ của Đại Hãn. Nhưng người thay đổi vận mệnh, kẻ đã dùng linh lực của mình để sửa chữa lỗi lầm của vũ trụ, sẽ phải trả giá bằng ánh sáng và linh lực vĩnh viễn. Mắt sẽ mù lòa, Thiên Cơ sẽ vĩnh viễn đóng lại."
Hoàng Phủ Hàn đọc đi đọc lại, cảm giác như có ai đó đã bóp nghẹt trái tim hắn. Hắn hiểu ra tất cả. Tô Mộ Tuyết đã nhìn thấy kết cục bi thảm này, nhưng đã giấu kín. Nàng đã chọn cái giá đau đớn nhất, chấp nhận mù lòa và mất đi thân phận Thánh Nữ của mình, chỉ để hắn có thể chiến thắng và cứu lấy Đại Hãn. Nàng thà thấy hắn là vị anh hùng chiến thắng, còn hơn là giữ lại đôi mắt sáng và linh lực của mình.
Sự tức giận bùng lên trong Hoàng Phủ Hàn, không phải với nàng, mà với cái gọi là Thiên Mệnh tàn nhẫn này. Hắn hận sự sắp đặt vô tình đó, hận sự ràng buộc đã buộc nàng phải hy sinh. Hắn quỳ xuống bên giường, nắm chặt bàn tay lạnh giá của nàng.
"Tô Mộ Tuyết," hắn thì thầm, giọng nói khản đặc vì xúc động. "Ngươi là đồ ngốc. Ngươi đã hứa sẽ đợi ta, nhưng không phải đợi ta bằng cái giá này. Ta không cần bất kỳ Thiên Mệnh nào nếu nó phải đổi bằng đôi mắt của ngươi!"
Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay hắn, Tô Mộ Tuyết khẽ cử động. Nàng chậm rãi mở mắt, nhưng đồng tử nàng đã trở nên mờ đục, không còn phản chiếu ánh sáng nữa. Nàng chỉ có thể cảm nhận được sự hiện diện của hắn.
"Hàn..." Giọng nàng yếu ớt như tiếng gió thoảng. "Ngươi... đã chiến thắng chưa?"
"Ta chiến thắng rồi," Hoàng Phủ Hàn đáp, nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gò má lạnh lùng của hắn. "Ta đã chiến thắng. Nhưng ta lại mất đi thứ quan trọng nhất."
"Không... không mất..." Nàng đưa tay lên, cố gắng chạm vào gương mặt hắn, nhưng chỉ chạm được vào không khí. "Thiên Mệnh... đã được sửa chữa. Ta... mãn nguyện rồi." Nàng lịm đi.
Hoàng Phủ Hàn ôm chặt nàng vào lòng. Hắn đã giành được quyền lực tối cao, nhưng lại phải đối mặt với một mất mát đau đớn. Ngay lúc đó, hắn đưa ra một quyết định sắt đá: Hắn sẽ đối đầu với Thiên Mệnh. Hắn sẽ tìm mọi cách để chữa lành cho nàng, và hắn sẽ bóp méo cái quy tắc tàn nhẫn này để Tô Mộ Tuyết không còn phải là nô lệ của vận mệnh nữa.