Thế Di cầm chiếc nhíp thép, nín thở gắp một bánh răng li ti đặt vào bộ máy đồng hồ cơ đang dang dở trên bàn. Ánh đèn học vàng vọt tỏa ra một vùng sáng nhỏ hẹp, còn lại cả căn gác mái của cư xá cũ bị bủa vây bởi bóng tối đặc quánh và mùi dầu máy nồng nặc. Ở cái tuổi hai mươi bảy, tài sản lớn nhất của anh là bộ đồ nghề gia truyền và một trái tim đầy những vết sẹo của sự cô độc. Di chọn sống ở đây vì nó rẻ, và vì cư xá này đủ cũ để người ta không còn buồn phiền về tiếng lạch cạch của kim loại vang lên giữa đêm khuya.
Một tiếng sét rạch ngang bầu trời, ánh sáng trắng xanh hắt vào từ khung cửa sổ mục nát, soi rõ gương mặt xanh xao và đôi mắt thâm quầng của anh. Mưa bắt đầu trút xuống, gõ vào mái tôn những nhịp điệu hỗn loạn. Di định vươn vai đứng dậy đi pha ấm trà gừng thì chợt khựng lại.
Dưới gầm bàn làm việc, giữa những lớp bụi bặm và vỏ ốc vít rơi vãi, một vật gì đó vừa phát ra âm thanh.
Reeng... reeng...
Đó là tiếng chuông của chiếc điện thoại bàn cổ bằng đồng mà Di nhặt được từ bãi phế liệu của Phúc "Đen" hai ngày trước. Anh định bụng sẽ lau chùi rồi bán cho mấy tay chơi đồ cổ. Điều đáng nói là, chiếc điện thoại đó vẫn chưa hề được nối dây. Nó nằm trơ trọi, cũ kỹ và tách biệt hoàn toàn với thế giới điện năng.
Tiếng chuông không vang lên dồn dập như điện thoại hiện đại, nó rè rè, đục ngầu, nghe như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. Di cảm thấy da gà mình nổi lên từng lớp. Anh cúi xuống, bàn tay run run định chạm vào ống nghe để dập tắt cái âm thanh quái dị đang phá tan sự yên tĩnh của căn phòng.
"Đừng trả lời."
Một giọng nói thanh mảnh nhưng lạnh ngắt vang lên từ phía hành lang. Di giật mình, chiếc nhíp trên tay rơi xuống sàn nhà vang lên một tiếng keng khô khốc. Lê Kiều đứng đó, tựa lưng vào khung cửa gỗ mục, gương mặt cô nhợt nhạt dưới ánh đèn hành lang mờ ảo. Trên tay cô vẫn còn vương mùi hóa chất nồng hắc — mùi của công việc trang điểm cho những người không còn hơi thở.
Di nuốt nước bọt, giọng anh khàn đặc: "Cô nói gì cơ?"
Lê Kiều không nhìn anh, đôi mắt cô dán chặt vào chiếc điện thoại đang rung lên bần bật dưới gầm bàn. "Ở cái cư xá này, khi nghe tiếng chuông, bất kể là loại chuông nào, tuyệt đối không được đáp lại. Đừng nhấc máy, đừng mở cửa, cũng đừng tắt nó đi. Chỉ cần đợi cho đến khi nó tự im lặng."
"Nhưng nó làm tôi nhức đầu..." Di lầm bầm, định bước tới.
"Nó không cần lời nói của anh đâu, Thế Di," Kiều ngắt lời, giọng cô run lên một chút dù đã cố giữ bình tĩnh. "Nó cần sự cho phép. Chỉ cần anh chạm vào ống nghe, anh đã vô tình mời 'thứ đó' bước vào căn phòng này."
Tiếng chuông điện thoại bỗng nhiên thay đổi nhịp điệu, nó dồn dập hơn, thúc giục hơn. Rồi, như một hiệu ứng dây chuyền, chiếc đồng hồ quả lắc treo tường mà Di vừa sửa xong cũng bắt đầu đánh chuông mặc dù chưa đến giờ. Boong... boong... Âm thanh vang lên nặng nề như tiếng búa gõ vào lồng ngực. Ngay sau đó, chiếc chuông gió bằng sành treo ngoài ban công cũng rung lắc dữ dội mặc dù gió đã ngừng hẳn.
Cả căn phòng của Di ngập trong một bản giao hưởng của những tiếng chuông. Anh bịt chặt tai, ngồi sụp xuống sàn. Giữa đống âm thanh hỗn loạn đó, Di nghe thấy một tiếng gọi nhỏ xíu, len lỏi qua khe ống nghe điện thoại:
"Di ơi... mẹ lạnh quá... mở cửa cho mẹ đi con..."
Máu trong người Di như đông cứng lại. Mẹ anh đã mất trong một vụ hỏa hoạn khi anh còn là đứa trẻ. Làm sao giọng bà có thể ở đây, trong một chiếc điện thoại không dây điện? Anh nhìn ra phía cửa, bàn tay Lê Kiều đang bám chặt vào khung cửa đến mức trắng bệch. Cô nhìn anh bằng ánh mắt cầu khẩn, môi mấp máy không thành tiếng: Đừng...
Minh nhìn chiếc điện thoại, rồi lại nhìn ra bóng tối ngoài hành lang. Tiếng chuông vẫn reo, như muốn xé toạc sự kiên nhẫn cuối cùng của một con người.