Tiếng chuông kéo dài thêm chừng một phút — một phút dài đằng đẵng như cả thế kỷ — rồi đột ngột im bặt. Căn phòng rơi vào một sự im lặng hãi hùng, thứ im lặng còn đáng sợ hơn cả âm thanh lúc trước. Thế Di vẫn ngồi bệt dưới sàn, mồ hôi vã ra như tắm, tai anh vẫn còn vang lên tiếng u u âm ỉ.
Lê Kiều thở hắt ra một hơi, đôi vai gầy của cô chùng xuống. Cô không bước vào phòng, chỉ đứng ở bục cửa, nhìn Di bằng ánh mắt phức tạp.
"Nó đi rồi sao?" Di hỏi, giọng anh run rẩy, đôi mắt vẫn không rời khỏi chiếc điện thoại bàn rỉ sét dưới gầm bàn.
"Tạm thời là vậy," Lê Kiều đáp, cô lấy trong túi áo khoác ra một chiếc hộp quẹt, bật lên một ngọn lửa nhỏ như để sưởi ấm bầu không khí đặc quánh hơi lạnh. "Anh nên dọn dẹp đống đồ cũ này đi. Đừng giữ lại những thứ mà anh không biết rõ nguồn gốc của chúng."
Nói đoạn, cô xoay người biến mất vào bóng tối của hành lang, để lại Di với hàng ngàn câu hỏi không lời giải đáp. Anh loạng choạng đứng dậy, cảm giác đôi chân mình như không còn xương cốt. Anh không dám chạm vào chiếc điện thoại đó nữa. Dùng một cây gậy gỗ, Di đẩy chiếc điện thoại vào góc sâu nhất của gầm bàn, che đậy nó bằng một tấm bạt cũ.
Khi tấm bạt vừa phủ lên, mắt Di vô tình chạm phải một vật lạ. Kẹt giữa khe hở của chiếc bàn thợ và bức tường bong tróc là một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da đã mủn ra vì ẩm mốc. Có lẽ cú ngã lúc nãy đã làm rung chuyển chiếc bàn, khiến cuốn sổ này rơi ra từ chỗ ẩn nấp của nó.
Di nhặt cuốn sổ lên. Những trang giấy vàng ố, nhiều trang đã bị hơi ẩm làm nhòe mực, nhưng ở trang đầu tiên, những dòng chữ viết tay nắn nót, mực tàu đen đậm hiện ra rõ rệt như một lời cảnh cáo viết bằng máu khô:
"GỬI NGƯỜI THUÊ PHÒNG TIẾP THEO: NẾU ANH MUỐN THẤY ÁNH MẶT TRỜI NGÀY MAI, HÃY ĐỌC KỸ."
Tim Di đập thình thịch. Anh lật sang trang kế tiếp. Không có nhật ký, không có tâm sự, chỉ có một danh sách những quy tắc kỳ lạ được đánh số thứ tự:
Quy tắc số 1: Cư xá này không có dịch vụ giao hàng sau 10 giờ đêm. Nếu có ai gõ cửa nói giao đồ ăn, tuyệt đối không mở. Hãy trả lời: "Tôi đã ăn no rồi".
Quy tắc số 2: Tiếng chuông là cái bẫy. Chúng sẽ giả giọng người thân nhất của anh để dụ dỗ. Hãy nhớ: Người chết không biết gọi điện thoại.
Quy tắc số 3: Nếu thấy vệt nước đọng trên sàn nhà theo hình dấu chân hướng vào gầm giường, đừng cúi xuống nhìn. Hãy trèo lên giường, đắp chăn kín chân và nhắm mắt ngủ ngay lập tức.
Quy tắc số 4: Luôn giữ một chiếc đồng hồ cơ trong phòng. Nếu kim giây ngừng chạy nhưng anh vẫn nghe thấy tiếng tích tắc, điều đó có nghĩa là thời gian của anh đang bị "thứ đó" vay mượn. Hãy rời khỏi phòng ngay.
Di đọc đến đây thì hơi thở nghẹn lại. Anh nhìn lên chiếc đồng hồ quả lắc trên tường. Kim giây vẫn chạy. Nhưng khoan đã...
Trong không gian tĩnh lặng của đêm muộn, giữa tiếng mưa rơi rả rích ngoài kia, Di nhận ra một điều kinh khủng. Anh đang nghe thấy hai tiếng tích tắc. Một tiếng chậm rãi từ chiếc đồng hồ trên tường, và một tiếng khác... nhanh hơn, dồn dập hơn, phát ra ngay từ phía sau gáy anh.
Anh cứng đờ người. Tiếng tích tắc thứ hai không phải từ máy móc. Nó giống như tiếng răng người va vào nhau một cách đều đặn.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại dưới tấm bạt lại rung lên một nhịp ngắn. Lần này không phải tiếng chuông, mà là tiếng rung rè rè của tin nhắn thoại. Di biết mình không nên nhìn, nhưng sự tò mò và nỗi sợ hãi tột cùng đẩy anh đến giới hạn. Anh run rẩy lật mép tấm bạt lên.
Màn hình hiển thị của chiếc điện thoại cổ — thứ lẽ ra không có màn hình điện tử — bỗng rực sáng một màu đỏ quạch với duy nhất một dòng chữ:
"Con không nghe thấy tiếng mẹ gõ cửa sao, Di?"
Cộc. Cộc. Cộc.
Tiếng gõ không phát ra từ cửa chính. Nó phát ra từ phía dưới sàn nhà, ngay nơi Di đang đứng.