MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Quỷ DịChương 3

Tiếng Chuông Quỷ Dị

Chương 3

833 từ · ~5 phút đọc

Thế Di đổ gục xuống chiếc ghế xoay, hai tay bám chặt vào thành ghế đến mức gân xanh nổi lên chằng chịt. Tiếng gõ dưới sàn nhà không dừng lại, nó đều đặn và nặng nề như thể ai đó đang dùng một khúc xương khô đóng đinh vào lớp gỗ mục. Cảm giác rung chấn truyền qua gan bàn chân, chạy thẳng lên sống lưng, khiến từng sợi tóc gáy của anh dựng đứng.

Anh nhìn chăm chẳm vào khoảng trống đen ngòm dưới gầm bàn. Ở đó, chiếc điện thoại bàn vẫn đang tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quạch quái đản.

"Mẹ..." Di thầm gọi trong vô thức. Một phần trong anh, cái phần đứa trẻ mồ côi tội nghiệp năm nào, vẫn muốn tin rằng đó là sự thật. Nhưng lý trí của một người thợ cơ khí, một người sống bằng những con ốc và bánh răng logic, gào thét rằng điều này là không thể. Mẹ anh đã tan thành tro bụi trong đám cháy ở khu phố cũ, chính tay anh đã ôm hũ tro của bà đặt vào linh đài.

Cộc! Cộc! Cộc!

Tiếng gõ mạnh hơn. Lần này, một mảnh gỗ sàn bắt đầu nứt ra. Từ khe nứt nhỏ ấy, một sợi tóc đen dài, sũng nước và bốc mùi hôi thối của bùn lầy từ từ trồi lên. Nó quấn quýt lấy chân bàn như một con rắn đang săn mồi.

Di nhớ đến Quy tắc số 3 trong cuốn sổ: "Nếu thấy vệt nước đọng trên sàn nhà... hãy trèo lên giường, đắp chăn kín chân và nhắm mắt ngủ ngay lập tức."

Mặc dù đây không phải là dấu chân, nhưng mùi nước thối và sợi tóc kia đã là quá đủ để anh hiểu mình đang đối mặt với cái gì. Di không kịp suy nghĩ thêm, anh nhảy phắt lên chiếc giường đơn kê sát góc tường. Anh kéo phắt chiếc chăn chiên cũ kỹ phủ kín từ đầu đến chân, cuộn tròn người lại như một con kén.

Trong bóng tối chật hẹp của chiếc chăn, thính giác của Di trở nên nhạy bén một cách tàn nhẫn. Anh nghe thấy tiếng gỗ sàn bị cạy ra hoàn toàn. Tiếng loẹt xoẹt của một thứ gì đó ướt át đang trườn bò trên sàn nhà. Nó chậm chạp, nặng nề, kéo theo một vệt nước dài hướng về phía giường của anh.

"Di ơi... mẹ lạnh lắm... cho mẹ nằm cùng với..."

Giọng nói ấy giờ đây sát rạt bên mép giường. Di cắn chặt môi đến mức bật máu để ngăn mình không bật ra tiếng khóc. Hơi lạnh từ phía dưới bốc lên, xuyên qua lớp nệm mỏng, thấm vào da thịt anh. Chiếc giường hơi lún xuống, một sức nặng không xác định đang đè lên phía cuối chân giường.

Thứ đó đang leo lên.

Di nhắm nghiền mắt, hơi thở đứt quãng. Anh cảm nhận được những ngón tay gầy guộc, lạnh lẽo như những viên đá lạnh đang rà soát trên lớp chăn ngoài chân mình. Chúng di chuyển từ từ, từ bàn chân lên đến bắp chân, rồi dừng lại ở đầu gối.

Bỗng nhiên, tiếng tích tắc nhanh và dồn dập từ phía sau gáy anh lại vang lên.

Tích tắc... tích tắc... tích tắc...

Cùng lúc đó, từ căn phòng đối diện, tiếng Lê Kiều hét vang: "Thế Di! Đừng tin vào những gì anh nghe thấy! Đó không phải là bà ấy!"

Âm thanh của Lê Kiều như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang cận kề bờ vực hoảng loạn của Di. Anh chợt nhận ra một điều kỳ lạ: Mẹ anh lúc sinh thời luôn gọi anh là "Cu Di", chưa bao giờ bà gọi thẳng tên khai sinh "Di ơi" một cách khách sáo như thế này.

Sức nặng trên chân anh bỗng nhiên biến mất. Thay vào đó là một tiếng thét chói tai, không phải tiếng người, mà giống như tiếng kim loại bị xé toạc. Chiếc điện thoại dưới gầm bàn nổ tung một tiếng chát chúa, khói khét lẹt bốc lên.

Di run rẩy hé mở chiếc chăn. Căn phòng đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng mưa vẫn đều đặn ngoài cửa sổ. Dưới sàn nhà, không có sợi tóc nào, không có vệt nước nào. Nhưng chiếc điện thoại đồng cũ đã vỡ vụn thành trăm mảnh, và trên mặt chiếc bàn thợ, chiếc đồng hồ quả lắc của anh đã dừng lại đúng lúc 3 giờ 14 phút.

Kim giây không chạy nữa, nhưng trong tĩnh lặng, Di vẫn nghe thấy một tiếng cười lảnh lót phát ra từ phía ban công — nơi chiếc chuông gió bằng sành đang khẽ đung đưa dù trời lặng gió.

Anh nhìn xuống cuốn sổ tay vẫn còn nắm chặt trong tay. Ở dưới cùng của trang quy tắc, có một dòng chữ nhỏ mới xuất hiện, mực vẫn còn chưa kịp khô:

"Cảm ơn vì đã không trả lời. Hẹn gặp lại vào đêm mai."