MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Quỷ DịChương 4

Tiếng Chuông Quỷ Dị

Chương 4

885 từ · ~5 phút đọc

Thế Di ngồi bất động trên giường cho đến khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới lách qua khe cửa sổ mục nát, rọi lên đống đổ nát của chiếc điện thoại đồng. Ánh sáng ban ngày vốn dĩ là liều thuốc an thần tốt nhất, nhưng lúc này, nó chỉ làm rõ thêm sự tan hoang trong căn phòng và sự rã rời trong tâm trí anh.

Anh bước xuống sàn, đôi chân vẫn còn cảm giác tê dại. Di nhặt một mảnh vỡ của chiếc điện thoại lên. Lạ thay, bên trong lớp vỏ đồng rỉ sét không phải là những bảng mạch hay dây đồng, mà là một nhúm tóc đen kịt quấn chặt lấy một mẩu xương nhỏ xíu — trắng ởn và nhọn hoắt. Anh rùng mình ném mảnh vỡ xuống, cảm giác như vừa chạm vào một mầm bệnh chết người.

Di vơ lấy chiếc áo khoác, bước ra hành lang. Anh cần gặp Lê Kiều.

Căn phòng đối diện không khóa cửa. Mùi hóa chất và hương trầm nồng nặc sực lên mũi ngay khi anh vừa chạm tay vào nắm đấm. Lê Kiều đang ngồi bệt trên sàn, xung quanh cô là những hộp phấn, cọ vẽ và một vài hình nhân bằng giấy. Gương mặt cô dưới ánh sáng ban ngày trông còn mệt mỏi hơn cả Di, làn da tái nhợt như thể chính cô cũng là một người vừa bước ra từ cõi tạm.

"Cô biết thứ đó là gì đúng không?" Di hỏi, giọng anh khàn đặc vì thiếu ngủ.

Lê Kiều không ngẩng đầu lên, cô đang tỉ mẩn dùng một cây cọ nhỏ vẽ lại đường chân mày cho một hình nhân giấy. "Anh nên hỏi là: Ai đã để lại thứ đó cho anh thì đúng hơn."

"Phúc 'Đen'?" Di chợt nhớ đến gã thu mua đồ cũ. "Hắn nói đó là đồ nhặt được từ một ngôi nhà bị giải tỏa."

Kiều dừng tay cọ, cô ngước nhìn anh, đôi mắt sâu hoắm chứa đựng một nỗi buồn khó tả. "Cái cư xá này vốn là một xưởng đúc chuông từ thời Pháp thuộc. Người ta đồn rằng, để có được tiếng chuông vang vọng và ám ảnh nhất, những nghệ nhân thời đó đã dùng 'cốt' người để luyện đồng. Chiếc điện thoại anh mang về, hay chiếc đồng hồ anh đang sửa... chúng đều được làm từ những mẻ đồng thừa của xưởng đúc đó. Chúng mang theo ký ức của những người đã bị nấu chảy."

Di thấy lạnh sống lưng. "Vậy nên chúng mới phát ra tiếng chuông? Và giọng nói của mẹ tôi..."

"Đó không phải mẹ anh," Kiều cắt ngang, giọng cô sắc lạnh. "Đó là sự vang vọng. Những linh hồn kẹt trong đồng không có hình hài, chúng chỉ có âm thanh. Chúng vay mượn nỗi đau lớn nhất trong ký ức anh để tạo ra một cái bẫy. Nếu đêm qua anh nhấc máy, hoặc chỉ cần nói một câu 'Con đây', thì linh hồn của anh đã bị hút vào trong mẻ đồng đó để thay thế cho một kẻ khác được giải thoát."

Cô đứng dậy, bước tới gần Di. Mùi hương trầm từ người cô khiến anh cảm thấy bình tâm lại một chút, nhưng những lời cô nói sau đó lại khiến anh nghẹt thở.

"Cuốn sổ anh tìm thấy... người viết nó là chủ cũ của căn phòng đó. Ông ấy cũng là một thợ sửa đồng hồ giống anh. Ông ấy đã sống sót được ba năm, nhưng cuối cùng vẫn biến mất vào một đêm không có gió, khi tiếng chuông gió ở ban công bỗng dưng đổi giọng."

Di siết chặt cuốn sổ trong túi áo. "Tôi không muốn trốn chạy. Tôi không có nơi nào để đi cả. Tôi cần biết cách chấm dứt chuyện này."

Lê Kiều khẽ thở dài, cô chạm nhẹ vào vết bầm tím trên cổ mình — vết tích mà Di đã thấy đêm qua. "Muốn chấm dứt, anh phải tìm ra chiếc chuông chủ. Chiếc chuông đầu tiên được đúc ở đây. Nó đang nằm đâu đó trong móng của tòa nhà này, vẫn đang ngân rung ở một tần số mà tai người thường không nghe thấy, nhưng lại kêu gọi mọi thứ đồ vật bằng đồng trong cư xá này quy tụ về."

Đúng lúc đó, từ phía chân cầu thang, tiếng bước chân nặng nề và tiếng lạch cạch của kim loại vang lên. Ông cụ Sáu "Lắc" xuất hiện với một mớ chuông gió rỉ sét treo lủng lẳng trên vai. Ông nhìn Di, đôi mắt đục ngầu bỗng lóe lên một tia sáng quái dị.

"Thằng nhỏ sửa đồng hồ đó hả?" Ông cụ cười khanh khách, tiếng cười khô khốc như tiếng sỏi cọ vào nhau. "Đừng nghe nó kể chuyện ma. Lo mà chỉnh cái đồng hồ quả lắc của mày đi. Nó chạy nhanh hơn thời gian của mày rồi đó!"

Di nhìn xuống tay mình. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh — một chiếc đồng hồ cơ cổ điển — kim giây đang quay cuồng điên loạn như bị một lực hút vô hình nào đó kéo đi.

Chưa đến 3 giờ sáng, nhưng bóng tối trong cư xá dường như đang bắt đầu kéo đến sớm hơn thường lệ