Thế Di nhìn chằm chằm vào mặt chiếc đồng hồ đeo tay. Kim giây quay tít như một con quay bị mất phanh, xé gió tạo ra tiếng rít nhỏ xíu. Lời nói của ông Sáu Lắc như một lời nguyền: thời gian của anh đang bị đánh cắp. Nếu chiếc đồng hồ này chạy hết một vòng đời của nó chỉ trong vài tiếng đồng hồ, điều gì sẽ xảy ra với cơ thể anh?
"Ông Sáu! Đợi đã!" Di gọi lớn, nhưng lão già lụ khụ ấy đã biến mất sau khúc quanh của hành lang tối tăm, chỉ còn lại tiếng chuông gió va đập vào nhau lắc cắc xa dần.
Lê Kiều đặt bàn tay lạnh ngắt lên vai Di, kéo anh trở lại thực tại. "Đừng đuổi theo lão. Ông ấy không còn hoàn toàn là người đâu. Nếu anh muốn sống, chúng ta phải xuống đó."
"Xuống đâu?" Di hỏi, dù trong lòng anh đã có câu trả lời.
"Tầng hầm kỹ thuật. Nơi đặt hệ thống nước cũ của cư xá, cũng chính là nền móng của xưởng đúc đồng ngày xưa," Kiều vừa nói vừa vơ lấy một chiếc đèn pin lớn và một hũ sáp nến đen.
Cả hai bước xuống cầu thang bộ. Càng xuống sâu, không khí càng trở nên đặc quánh vị rỉ sét và hơi ẩm của đất. Ánh sáng từ những ô cửa sổ hành lang yếu dần rồi tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối vĩnh cửu của những tầng hầm bị bỏ hoang từ thập niên 90.
Lối vào tầng hầm kỹ thuật bị chặn bởi một cánh cửa sắt nặng nề, trên đó chằng chịt những sợi dây xích rỉ sét. Nhưng lạ thay, ổ khóa đã bị phá từ bao giờ, treo lủng lẳng như một cái xác khô. Di dùng sức đẩy cánh cửa, âm thanh kim loại nghiến vào nhau vang lên chói tai, dội lại từ phía trong như một tiếng rên rỉ của một con quái vật vừa bị đánh thức.
Luồng ánh sáng từ đèn pin của Kiều quét qua không gian phía sau cánh cửa. Đó không phải là một tầng hầm kỹ thuật bình thường. Giữa những đường ống nước chằng chịt như gân máu là những kệ gỗ mục nát chất đầy các khuôn đúc bằng đất sét nung. Và ở chính giữa căn phòng, có một cái giếng cạn được xây bằng gạch vồ, thành giếng cao đến ngang hông.
"Nghe kìa," Kiều thì thầm, cô tắt đèn pin.
Trong bóng tối tuyệt đối, Di nín thở. Từ sâu dưới lòng cái giếng đó, có một âm thanh cực trầm đang phát ra. Nó không phải là tiếng chuông reo, mà là một nhịp rung: U... u... u... Nhịp rung ấy đều đặn đến mức nó bắt đầu đồng bộ với nhịp tim của Di. Anh cảm thấy ngực mình đau thắt lại theo từng nhịp âm thanh.
"Đó là tiếng của Chuông Mẹ," Kiều thắp một ngọn nến đen, đặt lên thành giếng. "Người ta không treo nó lên. Người ta chôn sống nó dưới này cùng với người thợ đúc cuối cùng để giữ cho linh hồn của cư xá không bị phát tán. Nhưng ai đó đã chạm vào nó. Ai đó đã 'mở lời' với nó."
Di tiến lại gần thành giếng, nhìn xuống dưới. Sâu thẳm trong lòng giếng, một tia sáng lờ mờ hắt lên. Đó không phải ánh sáng tự nhiên, mà là sự phản chiếu của những món đồ đồng đang nằm dưới đó. Hàng trăm, hàng ngàn chiếc chìa khóa, đồng xu, chuông gió, và cả những bộ phận của đồng hồ... tất cả đều đang rung động.
Bỗng nhiên, chiếc đồng hồ đeo tay của Di bứt đứt dây da, rơi thẳng xuống giếng.
"Không!" Di đưa tay ra chụp theo bản năng.
Nhưng ngay khi tay anh đưa vào không gian phía trên lòng giếng, tiếng u... u... đột ngột biến mất. Thay vào đó là một tiếng Coong vang lên kinh thiên động địa ngay sát màng nhĩ anh. Di ngã ngửa ra sau, hai tai rỉ máu.
Từ dưới lòng giếng, một bàn tay bằng đồng đen kịt, bóng loáng như được tráng một lớp dầu, từ từ vươn lên, bám chặt vào thành giếng. Theo sau đó là một cái đầu không có tóc, không có mặt mũi, chỉ có một cái miệng rộng hoác đang không ngừng phát ra những âm thanh báo thức dồn dập.
Reng! Reng! Reng!
"Chạy đi Di! Nó nghe thấy nhịp tim của anh rồi!" Kiều hét lên, cô ném hũ sáp nến vào lòng giếng nhưng thứ quái thai bằng đồng kia đã nhanh hơn, nó chộp lấy cổ chân Di và kéo mạnh.
Cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay đồng đó khiến Di tê liệt hoàn toàn. Nó không lạnh như đá, mà lạnh theo kiểu kim loại bị đông cứng trong tuyết. Trong khoảnh khắc bị kéo lê trên mặt đất đầy mảnh sành, Di nhìn thấy trên thành giếng có khắc một dòng chữ bằng tiếng Pháp cũ, mà anh kịp dịch được nhờ những năm tháng nghiên cứu tài liệu đồng hồ:
"Kẻ trả lời bằng máu sẽ được tự do. Kẻ trả lời bằng hồn sẽ kẹt lại mãi mãi."