MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Quỷ DịChương 6

Tiếng Chuông Quỷ Dị

Chương 6

911 từ · ~5 phút đọc

Sức kéo của bàn tay đồng đen kịt mạnh đến mức tưởng chừng như muốn rứt lìa cổ chân của Thế Di. Lưng anh chà xát trên nền gạch vỡ, đau điếng, nhưng nỗi sợ hãi về cái giếng tối tăm trước mắt còn lớn hơn cả cơn đau thể xác.

“Di! Cầm lấy!”

Lê Kiều lao tới, cô không dùng sức người để kéo anh lại — vì cô biết sức người không thể đấu lại sức nặng của một lời nguyền trăm năm. Cô rút từ trong túi áo ra một cây kim dài dùng để khâu miệng tử thi, đâm mạnh vào lòng bàn tay mình. Máu đỏ tươi ứa ra, cô không ngần ngại vẩy thẳng vào bàn tay đồng đang bám chặt lấy chân Di.

Một tiếng xèo xèo vang lên như thể nước lạnh tạt vào sắt nung. Thứ quái thai dưới giếng rống lên một âm thanh chói tai, như tiếng chuông chùa bị nứt vỡ. Bàn tay đồng đen bốc khói lố nhố, run rẩy buông lỏng chân Di.

Di không đợi đến giây thứ hai, anh lộn người ra xa, hơi thở dồn dập như người vừa từ cõi chết trở về. Anh nhìn thấy Lê Kiều quỵ xuống, gương mặt cô vốn đã tái nhợt nay lại càng không còn một giọt máu.

“Máu của người sống… là thứ duy nhất làm nhiễu tần số của nó,” Kiều hổn hển nói, tay cô vẫn không ngừng rỉ máu. “Nhưng nó sẽ không dừng lại đâu. Anh vừa ‘trả lời’ nó bằng sự hiện diện của mình rồi.”

Dưới lòng giếng, tiếng reng reng dồn dập đã biến mất, thay vào đó là một âm thanh trầm đục, nghe như tiếng ai đó đang mài dao trên mặt đồng. Kít… kít… kít… Thứ đó đang leo lên. Không phải một bàn tay, mà là hàng chục bàn tay đồng nhỏ xíu, dị dạng đang bám vào thành gạch, chen chúc nhau ngoi lên như những con bọ hung đen ngòm.

Di nhìn dòng chữ trên thành giếng một lần nữa: “Kẻ trả lời bằng máu sẽ được tự do.”

Anh nhìn sang vết thương trên tay Lê Kiều, rồi nhìn vào đống đổ nát xung quanh. Một ý tưởng điên rồ nảy ra trong đầu người thợ sửa đồng hồ. Nếu âm thanh là thứ dẫn lối cho chúng, anh phải tạo ra một âm thanh khác lớn hơn, át đi nhịp tim của chính mình.

Di bò đến chỗ đống khuôn đúc cũ, nhặt lấy một thanh sắt dài. Anh không bỏ chạy ra cửa, mà lao thẳng về phía bảng điện cũ nát của tầng hầm đang treo lủng lẳng những sợi dây đồng trần trụi.

“Kiều! Nằm xuống!” Di gào lên.

Anh dùng thanh sắt đập mạnh vào cầu dao điện vốn đã bị rỉ sét đóng chặt. Một tiếng ầm vang lên, những tia lửa điện xanh lè bắn ra tung tóe. Di không dừng lại, anh quấn một sợi dây đồng còn dẫn điện vào thanh sắt rồi ném thẳng xuống lòng giếng.

Dòng điện chạy qua nước thải và những món đồ đồng dưới đáy giếng tạo nên một chuỗi phản ứng kinh hoàng. Tiếng nổ lách tách liên hồi hòa cùng tiếng kêu gào thảm thiết của những linh hồn bị giam cầm trong kim loại. Những bàn tay đồng đang leo lên bỗng khựng lại, chúng co quắp, nung chảy dưới sức nóng và điện thế, đổ sụp xuống đáy giếng như những đống bùn đen lỏng bỏng.

Một mùi khét nồng nặc bốc lên — mùi của tóc cháy, của đồng nung và của cả những u uất lâu đời được giải phóng.

Trong khoảnh khắc đó, tiếng chuông gió trên hành lang bỗng im bặt. Chiếc đồng hồ đeo tay bị rơi xuống giếng của Di bỗng nhiên nảy ngược lên mặt đất do áp lực của vụ nổ điện. Anh chộp lấy nó. Kim giây đã ngừng quay điên loạn. Nó bắt đầu nhích từng nhịp, từng nhịp một cách chậm rãi, đúng với nhịp thời gian của thế giới thực.

Thế Di dìu Lê Kiều đứng dậy, cả hai lảo đảo bước ra khỏi tầng hầm khi khói đen bắt đầu bao trùm tất cả. Khi cánh cửa sắt khép lại sau lưng, Di nhìn thấy ông cụ Sáu Lắc đứng ở cuối hành lang tối. Lần này, ông không cười. Ông nhìn Di, rồi nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay anh, khẽ gật đầu một cái đầy bí ẩn trước khi tan vào bóng đêm.

Về đến căn gác mái, Di đặt Lê Kiều nằm xuống ghế sofa. Anh ngồi lại bàn làm việc, nhìn cuốn sổ tay và những mảnh vỡ của chiếc điện thoại đồng. Anh biết, đêm nay anh đã thắng một ván cược với tử thần, nhưng dòng chữ cuối cùng trong cuốn sổ vẫn khiến anh trăn trở:

“Chuông Mẹ không bao giờ ngủ, nó chỉ chờ một người lắng nghe đủ lâu.”

Di cầm bút, lật sang trang mới của cuốn sổ và viết xuống quy tắc thứ năm: “Quy tắc số 5: Nếu sau một cuộc chiến mà không gian trở nên quá yên tĩnh, hãy cẩn thận. Sự im lặng đó chính là tiếng chuông của kẻ săn mồi đang đứng ngay sau lưng bạn.”

Vừa dứt nét chữ, phía sau lưng anh, một tiếng chuông cửa khẽ vang lên: Ding… dong…

Nhưng lần này, cư xá không có ai ngoài anh và Kiều. Và Kiều thì đang hôn mê.