MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Quỷ DịChương 7

Tiếng Chuông Quỷ Dị

Chương 7

965 từ · ~5 phút đọc

Thế Di ngồi chết trân tại chỗ, cây bút trong tay anh run lên bần bật, để lại một vệt mực dài loang lổ trên trang giấy. Tiếng chuông cửa Ding... dong... vừa rồi không hề giống tiếng chuông điện thoại rè rè dưới gầm bàn, cũng không giống tiếng gõ cửa khô khốc của người mẹ dưới sàn nhà. Nó trong trẻo, nhẹ nhàng và lịch sự một cách tàn nhẫn.

Nó nghe như tiếng chuông của một vị khách ghé thăm vào một buổi chiều trà bình yên, chứ không phải ở cái cư xá rách nát này vào lúc gần 4 giờ sáng.

Di quay đầu lại nhìn về phía cửa chính. Lê Kiều vẫn đang nằm mê mệt trên sofa, hơi thở cô nặng nề và đứt quãng. Anh không thể dựa vào cô lúc này. Di đứng dậy, tay cầm chặt thanh sắt vẫn còn vương chút tro đen từ tầng hầm. Anh tiến lại gần cửa, mỗi bước chân trên sàn gỗ đều phát ra tiếng ken két như tiếng nghiến răng của một kẻ vô hình.

Anh ghé mắt nhìn vào lỗ mắt mèo.

Hành lang bên ngoài trống rỗng. Ánh đèn vàng lờ mờ hắt ra những cái bóng dài ngoằng từ những thanh lan can rỉ sét. Không có ai cả.

Ding... dong...

Tiếng chuông lại vang lên ngay sát tai, nhưng lần này Di nhận ra một điều kinh khủng: Âm thanh không phát ra từ phía bên ngoài cửa. Nó phát ra từ bên trong căn phòng. Chính xác là từ chiếc túi áo khoác của anh.

Di run rẩy thò tay vào túi. Ngón tay anh chạm phải một vật kim loại nhỏ, lạnh ngắt và tròn trịa. Anh lôi nó ra. Đó là một chiếc chuông nhỏ bằng đồng, loại vẫn thường gắn trên cổ mèo hoặc những món đồ chơi trẻ em.

Anh nhớ ra rồi. Đây là chiếc chuông mà ông cụ Sáu Lắc đã tung lên rồi biến mất ở cầu thang lúc nãy. Lão đã nhét nó vào túi anh từ lúc nào mà anh không hề hay biết.

Chiếc chuông nằm gọn trong lòng bàn tay Di, nhưng quả lắc bên trong nó vẫn tự động rung lên, tạo ra tiếng ding... dong... thanh thoát. Ngay khoảnh khắc Di định ném nó ra cửa sổ, một giọng nói thầm thì phát ra từ chính cái chuông nhỏ xíu ấy:

"Cháu trai... đừng ném... ta đang giữ mạng cho cô bạn của cháu đấy..."

Giọng của ông Sáu Lắc.

Di khựng lại, anh quay sang nhìn Lê Kiều. Gương mặt cô đang dần chuyển sang màu tím tái, những mạch máu trên cổ cô nổi rõ lên, đen kịt như những sợi dây đồng nung chảy. Máu từ vết thương trên tay cô không còn đỏ tươi nữa, nó đặc quánh và bốc mùi rỉ sét nồng nặc.

"Ông Sáu? Ông đang ở đâu?" Di thầm thì vào chiếc chuông, cảm giác như mình đang phát điên.

"Nhìn xuống gầm giường đi... quy tắc số 3 không chỉ để bảo vệ cháu đâu..." Tiếng ông Sáu lịm dần thành tiếng rè rè của kim loại.

Thế Di quỳ rạp xuống sàn. Anh không màng đến sự sợ hãi nữa, anh cần cứu Kiều. Anh cúi xuống nhìn vào khoảng không đen ngòm dưới gầm giường đơn của mình.

Dưới đó, giữa những lớp bụi bặm, là một xác ướp khô héo của một người đàn ông trong bộ đồ công nhân thợ đúc. Cái xác gầy trơ xương, đôi tay vẫn còn đang ôm chặt một chiếc hộp gỗ nhỏ. Điều đáng sợ là cái xác không hề nằm yên, đôi mắt hốc hác của nó đang mở trân trân nhìn Di, và cái miệng khô khốc đang mấp máy theo nhịp rung của chiếc chuông trên tay anh.

Thế Di nhận ra, cái xác này chính là chủ nhân cũ của cuốn sổ tay — người thợ sửa đồng hồ đã biến mất. Ông ta không hề đi đâu cả. Ông ta đã kẹt lại đây, dùng chính cơ thể mình để đè lên một thứ gì đó nằm dưới lớp ván sàn gầm giường.

"Trả... nợ... âm..." Cái xác thều thào.

Trên ngực cái xác, một chiếc đồng hồ quả quýt đang chạy ngược. Mỗi vòng kim quay lại, sắc mặt của Lê Kiều lại càng tệ hơn. Di hiểu ra rồi: Chuông Mẹ đã đánh dấu Kiều khi cô dùng máu cứu anh. Bây giờ, cái xưởng đúc này đang đòi lại "nguyên liệu" bằng cách rút cạn sự sống của cô qua những tiếng chuông.

Di đưa tay vào gầm giường, chạm vào chiếc hộp gỗ mà cái xác đang ôm. Ngay khi tay anh chạm vào, chiếc chuông nhỏ trên tay anh bỗng nóng rực lên như hòn than.

"Di! Đừng mở!" Lê Kiều bỗng bật dậy, đôi mắt cô đỏ ngầu, giọng nói không còn là của cô nữa mà vang lên âm hưởng của hàng ngàn tiếng kim loại va chạm. "Mở nó ra... là anh sẽ kết thúc bản nhạc này bằng chính mạng sống của mình!"

Di nhìn Kiều, rồi nhìn cái xác dưới gầm giường. Anh biết mình đang đứng trước một sự lựa chọn: Hoặc là để mặc Kiều bị linh hồn cư xá nuốt chửng, hoặc là mở chiếc hộp — thứ mà người chủ cũ đã đánh đổi cả mạng sống để phong ấn lại.

Tiếng chuông trong túi, tiếng đồng hồ chạy ngược, và tiếng rên rỉ dưới gầm giường hòa vào nhau thành một thứ áp lực khủng khiếp. Di nghiến răng, anh giật mạnh chiếc hộp gỗ ra khỏi tay cái xác.

Rắc!

Tiếng nắp hộp mở ra không phát ra âm thanh gỗ gãy, mà là tiếng một tiếng vang ngân dài lạnh lẽo của một thanh âm chưa từng được nghe thấy trong nhân gian.