MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Quỷ DịChương 10

Tiếng Chuông Quỷ Dị

Chương 10

873 từ · ~5 phút đọc

Thế Di đứng giữa căn phòng im lìm, đôi tay siết chặt thanh âm thanh đồng đen trên ngọn lửa nến. Sức nóng bắt đầu truyền qua cán cầm, bỏng rát, nhưng anh không buông. Trong thế giới của sự câm lặng, cảm giác đau đớn là thứ duy nhất giúp anh biết mình vẫn còn thức tỉnh.

Anh nhìn chăm chằm vào cái bóng đen đang cúi thấp trên người Lê Kiều. Hắn không có thực thể, chỉ là một khối bóng tối đặc quánh, nuốt chửng ánh sáng xung quanh. Những ngón tay của Kiều đã siết chặt vào cổ đến mức tím tái, lồng ngực cô phập phồng dữ dội như một con cá mắc cạn. Hắn đang thầm thì vào tâm trí cô, dùng những tiếng chuông ảo giác để dẫn dụ linh hồn cô rời khỏi xác.

Di bước tới. Anh không thể hét lên để gọi cô, cũng không thể dùng âm thanh để xua đuổi thực thể kia. Anh đưa thanh đồng đã nung đỏ rực lên cao.

Trong cuốn sổ quy tắc, có một đoạn bị nhòe mực mà giờ đây Di mới lờ mờ hiểu được: "Kim loại không chỉ dẫn âm, nó còn dẫn hồn. Lửa sẽ làm tan chảy những lời nguyền cứng nhắc nhất."

Di không đâm vào cái bóng, anh dùng thanh đồng đỏ rực áp thẳng vào chiếc đồng hồ quả lắc trên tường — vật dẫn chính của căn phòng. Một luồng ánh sáng cam đỏ bùng lên khi kim loại nóng chảy chạm vào nhau. Không có tiếng xèo xèo, không có tiếng nổ lớn trong màng nhĩ của Di, nhưng anh cảm nhận được một luồng sóng nhiệt mãnh liệt đẩy lùi bóng tối.

Cái bóng đen run rẩy. Hắn quay cái đầu không có mặt về phía Di. Trong khoảnh khắc đó, Di nhìn thấy hàng ngàn khuôn mặt nhỏ li ti hiện lên trên bề mặt của cái bóng — đó là gương mặt của những người từng sống ở cư xá này, những người đã "trả lời" tiếng chuông và kẹt lại mãi mãi.

Cái bóng vươn tay về phía Di, nhưng làn khói trắng bốc ra từ thanh đồng nung nóng đã tạo thành một bức tường ngăn cách. Di dồn hết sức lực, khắc một ký tự chữ "Văn" (nghĩa là nghe) ngược lên mặt chiếc đồng hồ đang nóng chảy. Anh muốn dùng sức nóng của lửa để "điếc hóa" hoàn toàn căn phòng này, cắt đứt mọi kết nối giữa thực tại và cõi âm thanh quỷ dị kia.

Lê Kiều bừng tỉnh. Cô bật ngồi dậy, hơi thở hổn hển, đôi mắt trợn ngược trắng dã dần lấy lại tiêu cự. Cô nhìn thấy Thế Di đang đứng đó, tay cầm thanh đồng đỏ rực, mồ hôi và máu quyện vào nhau trên gương mặt kiên định.

Cô lập tức hiểu chuyện. Kiều không hoảng sợ, cô với lấy hũ sáp nến đen trên kệ, ném mạnh vào giữa cái bóng và chiếc đồng hồ. Sáp nến chảy ra, gặp nhiệt độ cao bùng lên một ngọn lửa xanh biếc.

Cái bóng đen rú lên trong câm lặng. Hình hài hắn tan rã dần, hóa thành những hạt bụi đồng đen kịt rơi lả tả xuống sàn nhà. Chiếc chuông gió ngoài ban công — thứ có con mắt người bên trong — bất ngờ vỡ tung thành trăm mảnh. Con mắt ấy tan biến như một ảo ảnh tan vỡ.

Khi ngọn lửa dịu đi, căn phòng trở lại trạng thái bình thường. Lê Kiều lao đến ôm chặt lấy Thế Di. Anh không nghe thấy tiếng khóc nức nở của cô, nhưng anh cảm nhận được bờ vai cô đang rung lên và hơi ấm từ cơ thể cô thấm qua lớp áo mỏng.

Anh buông thanh đồng xuống. Nó đã nguội lạnh, đen xỉn và không còn rung động nữa.

Kiều vội vã vớ lấy cuốn sổ, viết bằng những nét chữ nguệch ngoạc vì run rẩy: "Nó nói với em... nó là người thợ đúc chuông đầu tiên. Nó không muốn giết chúng ta, nó chỉ muốn có người nghe bản nhạc cuối cùng của nó."

Di đọc xong, anh nhìn ra phía hành lang tối om. Anh hiểu rằng sự im lặng này chỉ là một thỏa hiệp tạm thời. Chuông Mẹ vẫn nằm dưới tầng hầm, và cư xá này vẫn còn hàng ngàn ngóc ngách khác chưa được khám phá.

Anh cầm bút, viết dưới dòng quy tắc thứ năm một dòng bổ sung: "Quy tắc số 6: Đừng cố hiểu ý nghĩa của tiếng chuông. Kẻ tìm cách thấu hiểu cái chết sẽ sớm trở thành một phần của nó. Từ nay về sau, chúng ta không nghe, không thấy, không trả lời."

Di nhìn chiếc đồng hồ đeo tay. Đã 4:45 sáng. Kim giây di chuyển bình thường trở lại.

Nhưng khi Di nhìn vào gương để lau vết máu trên mặt, anh khựng lại. Trong gương, hình bóng của anh không hề cử động. Nó vẫn đứng im, tay cầm thanh đồng, và đôi mắt trong gương đang nhìn anh với một nụ cười kỳ quái — nụ cười của ông cụ Sáu Lắc.

Cái bóng trong gương khẽ đưa ngón tay lên môi: "Suỵt..."