MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Quỷ DịChương 11

Tiếng Chuông Quỷ Dị

Chương 11

925 từ · ~5 phút đọc

Thế Di đứng sững sờ trước tấm gương lớn đặt ở lối ra vào. Trong thế giới câm lặng của anh, mọi thứ đáng lẽ phải đứng yên, nhưng cái bóng trong gương lại đang sống một cuộc đời riêng biệt. Cái bóng ấy không phải là anh, dù nó mang gương mặt của anh, mặc bộ đồ dính đầy dầu máy của anh. Nụ cười của nó — nụ cười của ông cụ Sáu Lắc — rộng dần ra, để lộ hàm răng sẫm màu rỉ sét.

Hành động đưa ngón tay lên môi ra hiệu giữ im lặng của cái bóng không chỉ là một cử chỉ, mà là một sự chiếm hữu.

Di lùi lại một bước, nhưng cái bóng trong gương vẫn đứng yên tại chỗ. Sự lệch pha giữa thực tại và hình ảnh phản chiếu tạo nên một cảm giác buồn nôn, khiến đầu óc anh quay cuồng. Anh muốn hét lên, muốn hỏi Lê Kiều xem cô có nhìn thấy điều kinh tởm này không, nhưng anh nhận ra mình không còn âm thanh, và Kiều thì đang bận dọn dẹp đống sáp nến cháy dang dở dưới sàn.

Anh vội vã nắm lấy vai Kiều, xoay người cô lại, chỉ tay vào tấm gương.

Lê Kiều nhìn theo tay Di. Cô khựng lại, đôi mắt mở to kinh hãi. Nhưng phản ứng của cô không giống như những gì Di mong đợi. Cô không nhìn thấy cái bóng cười của ông Sáu Lắc. Trong mắt cô, tấm gương chỉ là một khoảng không xám xịt, mờ đục như bị phủ một lớp sương muối dày đặc.

Cô vội vàng viết vào sổ: "Gương bị hỏng rồi, Di. Nó không phản chiếu gì cả. Đừng nhìn vào đó!"

Di giật lấy cuốn sổ, tay run bần bật viết đè lên: "Không, nó có phản chiếu! Nó là ông Sáu! Ông ta đang ở trong tôi!"

Kiều đọc xong, gương mặt cô tái đi. Cô nhìn chằm chằm vào tấm gương, rồi nhìn lại Di. Cô đưa tay chạm vào mặt anh, những ngón tay cô run rẩy lướt qua gò má anh như để xác nhận anh vẫn còn bằng xương bằng thịt.

Đột nhiên, từ phía tấm gương, một âm thanh rung động cực mạnh phát ra mà ngay cả một người điếc như Di cũng cảm nhận được qua lồng ngực. Tấm kính bắt đầu rạn nứt. Những vết nứt không lan tỏa theo hình mạng nhện thông thường mà chạy dọc theo những đường nét cơ thể của cái bóng bên trong, như thể thứ đó đang cố xé toạc lớp kính để bước ra ngoài.

Di nhận ra một điều kinh khủng: chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay cái bóng trong gương đang chạy xuôi, trong khi chiếc đồng hồ trên tay thật của anh đã dừng lại đúng khoảnh khắc anh nhìn vào gương.

Thời gian của anh đã bị tráo đổi.

Cái bóng trong gương bắt đầu cử động. Nó không bước ra, mà nó đưa tay ra khỏi mặt kính, bóp chặt lấy cổ họng của chính nó. Ở thế giới thực, Thế Di lập tức cảm thấy một luồng áp lực vô hình thắt chặt lấy thực quản. Anh ngã quỵ xuống, hai tay cào cấu vào không khí, hơi thở bị chặn đứng bởi một bàn tay không thể nhìn thấy.

Lê Kiều lao đến, cô cố gắng kéo tay Di ra khỏi cổ anh nhưng không thể. Sức mạnh của sự phản chiếu quá lớn. Cô nhìn vào tấm gương, nơi cái bóng đang nhìn cô bằng ánh mắt thâm độc.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Kiều chợt nhớ lại một chi tiết trong phòng trang điểm tử thi của mình: người ta luôn phủ vải trắng lên gương khi có người vừa nằm xuống. Gương là cửa sổ, nhưng cũng là cái bẫy giam giữ linh hồn khi tần số âm thanh bị đứt đoạn.

Cô vồ lấy chiếc khăn trải bàn cũ, tung người phủ kín tấm gương lớn.

Xoảng!

Một tiếng đổ vỡ lớn vang lên bên trong tâm thức của Di. Áp lực ở cổ anh biến mất ngay tức khắc. Anh đổ ụp xuống sàn, hớp lấy hớp để từng ngụm không khí lạnh lẽo.

Dưới lớp vải trắng, tấm gương đã vỡ nát hoàn toàn. Những mảnh kính vỡ đâm xuyên qua lớp vải, rơi lả tả xuống sàn nhà. Di nhìn xuống một mảnh kính vỡ vụn dưới chân. Trong mảnh kính ấy, anh không thấy mặt mình, mà thấy một góc tầng hầm cư xá — nơi Chuông Mẹ đang run lên bần bật.

Kiều viết vội vào sổ: "Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức. Ông Sáu không cứu anh, ông ta dùng anh làm vật chứa để thoát khỏi Chuông Mẹ. Anh đang biến thành một phần của bộ máy đó!"

Di nhìn xuống bàn tay mình. Dưới lớp da, những mạch máu đang dần chuyển sang màu đồng xám xịt. Anh không còn cảm thấy cái nóng của ngọn nến hay cái lạnh của sàn nhà nữa. Xúc giác của anh đang dần biến mất, thay thế bằng một cảm giác khô khốc, cứng nhắc của kim loại.

Đúng lúc đó, từ phía hành lang, một tiếng bước chân nặng nề, đều đặn vang lên. Cộp... cộp... cộp... nhịp nhàng như tiếng búa gõ vào khuôn đúc.

Không phải một người, mà là hàng chục cái bóng đang tiến về phía phòng của Di. Tất cả chúng đều không có mặt, và tất cả chúng đều đang cầm trên tay một chiếc gương vỡ.