MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Quỷ DịChương 12

Tiếng Chuông Quỷ Dị

Chương 12

879 từ · ~5 phút đọc

Thế Di nhìn xuống đôi bàn tay mình, nỗi sợ hãi giờ đây đã chuyển thành một cơn tê dại đáng sợ. Những mạch máu màu đồng xám xịt bắt đầu cứng lại, khiến các khớp ngón tay anh phát ra tiếng kêu răng rắc khô khốc mỗi khi cử động. Anh không còn là người thợ sửa đồng hồ nữa, anh đang dần trở thành một bộ máy.

Lê Kiều vơ lấy chiếc ba lô, nhét vội cuốn sổ quy tắc và hũ sáp nến còn sót lại vào trong. Cô nắm chặt lấy bàn tay đang dần hóa kim loại của Di, kéo mạnh anh về phía ban công. Cửa chính đã bị chặn bởi những thực thể không mặt mang mảnh gương vỡ, lối thoát duy nhất lúc này là con đường cheo leo phía ngoài tòa nhà.

"Chạy!" Kiều mấp máy môi, dù biết anh không nghe thấy, nhưng ánh mắt kiên định của cô đã nói thay tất cả.

Họ leo qua lan can rỉ sét, bám vào những đường ống nước bám đầy rêu để tụt xuống. Trong thế giới câm lặng, Di cảm nhận được sự rung động của tòa nhà rõ rệt hơn bao giờ hết. Cả cư xá như đang sống dậy, những bức tường gạch rung lên theo nhịp đập của Chuông Mẹ dưới tầng hầm. Những đường ống nước mà họ đang bám vào bắt đầu nóng rực, nước bên trong sôi lên sùng sục, bốc hơi mù mịt.

Khi xuống đến tầng hai, Di liếc nhìn qua cửa sổ của một căn phòng bỏ hoang. Bên trong, hàng chục cư dân cư xá — những người mà ban ngày anh vẫn thấy đi lại bình thường — giờ đây đang đứng bất động như những bức tượng đồng, mặt họ hướng về phía tầng hầm, miệng há rộng nhưng không phát ra âm thanh.

Bỗng nhiên, một bàn tay gầy guộc chộp lấy cổ chân Di từ phía dưới.

Là ông cụ Sáu Lắc. Ông ta đang treo mình lơ lửng trên một chiếc thang dây được bện bằng hàng ngàn sợi dây đồng li ti. Gương mặt ông ta giờ đây đã biến dạng hoàn toàn, một nửa là da người nhăn nheo, nửa kia là một lớp đồng rỗ chằng chịt vết rỉ sét xanh.

"Mày không thoát được đâu... Di ơi..."

Dù tai đã điếc, nhưng những con chữ ấy cứ thế hiện ra trong tâm trí Di như được khắc thẳng vào đại não. Ông Sáu Lắc không dùng tiếng nói, lão dùng sự cộng hưởng của kim loại trong cơ thể Di để giao tiếp.

"Mày là bánh răng cuối cùng... để bộ máy này vận hành mãi mãi..."

Lão kéo mạnh chân Di, khiến anh suýt chút nữa ngã khỏi đường ống. Lê Kiều ở phía trên hét lên một tiếng không lời, cô rút từ trong túi ra một lọ hóa chất trang điểm đậm đặc, đổ thẳng xuống đầu ông Sáu. Chất lỏng ăn mòn gặp lớp đồng trên mặt lão bốc khói nghi ngút.

Lão già gào thét trong câm lặng, buông tay ra và rơi thẳng xuống bóng tối phía dưới.

Di và Kiều nhảy xuống bãi đất trống phía sau cư xá. Chân Di chạm đất với một tiếng kịch nặng nề, cảm giác như hai khối đá vừa va vào nhau. Anh không còn thấy đau, đó mới chính là điều kinh khủng nhất.

Họ chạy bán sống bán chết ra phía cổng chính. Nhưng khi vừa chạm đến ranh giới giữa cư xá và con phố bên ngoài, Di khựng lại. Một bức tường âm thanh vô hình ngăn cách anh lại. Chỉ cần anh bước thêm một bước, những mảnh đồng trong cơ thể anh sẽ bị giằng xé bởi từ trường của Chuông Mẹ, như thể có hàng ngàn thỏi nam châm đang kéo anh ngược trở lại.

Lê Kiều đã bước ra ngoài phố, cô quay lại nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ. Cô vươn tay ra, nhưng Di lùi lại. Anh nhìn xuống ngực mình, nơi một tiếng tích tắc vang lên đều đặn. Trái tim anh đã hóa thành quả lắc đồng hồ.

Anh không thể rời đi. Anh đã trở thành một phần của nơi này.

Di vơ lấy mảnh gương vỡ dưới đất, viết vội lên lòng bàn tay còn lại chưa bị hóa đồng hoàn toàn: "Đi đi. Tìm nghệ nhân đúc chuông ở làng cổ. Chỉ có lửa thực sự mới giải thoát được tôi."

Kiều lắc đầu điên cuồng, cô muốn lao vào kéo anh ra, nhưng đúng lúc đó, từ trong bóng tối của cư xá, Chuông Mẹ vang lên một nhịp cuối cùng. Một luồng sóng xung kích màu đồng quét qua, hất văng Kiều ra xa, rơi xuống lòng đường phía ngoài.

Cánh cổng cư xá từ từ khép lại bằng một sức mạnh vô hình. Thế Di đứng bên trong, bóng tối nuốt chửng lấy anh. Trước khi cổng khép chặt, anh nhìn thấy Kiều lồm cồm bò dậy, đôi mắt cô rực lên một ngọn lửa căm hờn và quyết tâm.

Thế Di quay lưng lại, bước chậm rãi về phía tầng hầm. Anh không còn sợ hãi nữa. Nếu anh là bánh răng cuối cùng, anh sẽ khiến bộ máy này bị kẹt chặt từ bên trong.