MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Quỷ DịChương 13

Tiếng Chuông Quỷ Dị

Chương 13

933 từ · ~5 phút đọc

Cánh cổng sắt của cư xá khép lại với một tiếng sập nặng nề, ngăn cách Thế Di với thế giới của những con người bằng xương bằng thịt. Phía bên kia cánh cổng, hình bóng Lê Kiều nhòa đi trong làn nước mắt và ánh đèn đường vàng vọt. Anh thấy môi cô cử động, gọi tên anh trong vô vọng, nhưng đáp lại chỉ là sự tĩnh lặng tuyệt đối của một kẻ đã thuộc về cõi đồng đen.

Di quay người lại. Cư xá giờ đây không còn là một tòa nhà đổ nát. Trong mắt anh, những bức tường bắt đầu rỉ ra một lớp nhựa đồng óng ánh, những đường dây điện chằng chịt rung lên như mạng lưới thần kinh của một sinh vật khổng lồ. Anh bước đi, mỗi bước chân nện xuống sàn bê tông vang lên tiếng kim loại va chạm tang... tang... khô khốc. Cơ thể anh đã nặng hơn gấp đôi, các khớp xương cứng nhắc đòi hỏi một ý chí cực lớn mới có thể cử động.

Anh không lên gác mái nữa. Anh đi thẳng xuống tầng hầm.

Càng xuống sâu, hơi nóng càng khủng khiếp. Nhưng cái nóng này không làm Di đổ mồ hôi; nó làm lớp da đồng trên người anh đỏ rực lên, tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo. Khi bước vào căn phòng có cái giếng cạn, Di thấy Chuông Mẹ.

Thứ đó không còn nằm dưới đáy giếng nữa. Nó đã ngoi lên, lơ lửng giữa không trung bằng những sợi xích đồng đỏ rực lửa. Chuông Mẹ không có hình dáng của một chiếc chuông bình thường; nó giống như một trái tim khổng lồ được ghép từ hàng vạn mảnh đồng vụn, mỗi mảnh lại mang một khuôn mặt đang gào thét trong câm lặng.

Ngay chính giữa "trái tim" ấy, ông cụ Sáu Lắc đang ngồi xếp bằng, toàn thân lão đã hòa làm một với khối đồng. Đôi mắt lão không còn tròng đen, chỉ còn hai hốc mắt sâu hoắm tỏa ra khói rỉ sét.

"Mày đã quay lại, bánh răng cuối cùng," âm thanh ấy vang lên ngay trong lồng ngực Di. "Hãy dâng hiến nhịp đập cuối cùng của mày. Khi trái tim đồng của mày hòa vào nhịp của Chuông Mẹ, cư xá này sẽ trở thành vĩnh cửu. Chúng ta sẽ không bao giờ bị lãng quên."

Di không trả lời. Anh nhìn xuống bàn tay mình — nơi duy nhất còn sót lại một chút hơi ấm của Lê Kiều. Anh nhớ về mùi hương trầm trên tóc cô, về nhịp tim ấm áp mà anh đã "nghe" thấy bằng tay. Đó là thứ âm thanh duy nhất anh muốn giữ lại.

Anh tiến lại gần cái giếng, nhưng không phải để hiến tế. Di thò tay vào túi áo, lôi ra thanh âm thanh (tuning fork) đã đen xỉn vì lửa nung.

Lão Sáu Lắc cười khanh khách, tiếng cười làm rung chuyển cả tầng hầm: "Thanh đồng đó đã chết rồi. Mày không còn thính giác, mày không còn âm thanh, mày lấy gì để đấu với ta?"

Di mỉm cười — một nụ cười cứng nhắc trên khuôn mặt đã hóa đồng. Anh không cần âm thanh. Anh cần sự nghịch âm.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài phố, Lê Kiều không hề bỏ chạy. Cô đứng trước cổng cư xá, đôi mắt rực cháy. Cô lôi từ trong ba lô ra lọ hóa chất cuối cùng và một nắm nhang thơm. Cô nhớ lời Di: "Tìm lửa thực sự". Lửa thực sự không chỉ là nhiệt độ, mà là lửa của sự thành kính và hy sinh.

Cô quỳ xuống ngay giữa lòng đường, châm lửa vào nắm nhang. Khói nhang bay cao, len lỏi qua những khe hở của cánh cổng sắt, dẫn lối cho một thứ sức mạnh cổ xưa mà cô đã học được từ nghề trang điểm tử thi: sự kết nối giữa người sống và người đã khuất bằng lòng tin.

"Di, hãy nghe bằng máu của anh!" Kiều thầm thì.

Trong tầng hầm, Thế Di bỗng cảm thấy một luồng hơi ấm lạ thường chạy dọc sống lưng. Một mùi hương trầm thoang thoảng hiện ra giữa mùi khét nồng của kim loại. Anh nhìn thấy thanh âm thanh trong tay mình bắt đầu rung động nhẹ nhàng.

Anh không nghe thấy, nhưng anh thấy được những vòng sóng rung động tỏa ra từ nó. Đó là một tần số thanh khiết, đối lập hoàn toàn với nhịp đập hỗn loạn, đầy oán hận của Chuông Mẹ.

Di bước tới, anh không đâm thanh đồng vào Chuông Mẹ. Anh đâm nó vào chính lồng ngực mình — ngay chỗ trái tim đang tích tắc chạy ngược.

"Nghịch âm!" Di gầm lên trong tâm trí.

Sự va chạm giữa tần số thuần khiết của thanh đồng và nhịp đập quỷ dị của trái tim đồng tạo ra một sự cộng hưởng khủng khiếp. Toàn bộ tầng hầm bắt đầu nứt toác. Chuông Mẹ run lên dữ dội, những khuôn mặt trên đó bắt đầu vỡ vụn.

Ông Sáu Lắc gào thét, lão cố vươn những sợi dây đồng ra để bóp nát Di, nhưng mỗi khi chạm vào người anh, dây đồng đều bị đánh bật ra bởi làn sóng nghịch âm mạnh mẽ.

Ở ngoài cổng, Lê Kiều thấy cư xá rung chuyển như một trận động đất. Những tiếng chuông gió trên cây bồ đề đồng loạt vỡ tung. Một luồng ánh sáng trắng xanh từ tầng hầm phóng thẳng lên trời xanh, xé tan màn đêm u tối của cư xá.