MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Quỷ DịChương 14

Tiếng Chuông Quỷ Dị

Chương 14

872 từ · ~5 phút đọc

Ánh sáng trắng xanh từ lồng ngực Thế Di bùng phát, biến tầng hầm tối tăm thành một lò luyện kim khổng lồ của ánh sáng. Sức mạnh của sự nghịch âm không phá hủy theo kiểu đập nát, mà nó "hòa tan". Những mảnh đồng oán hận trên Chuông Mẹ bắt đầu tan chảy, rơi xuống như những giọt lệ kim loại.

Ông cụ Sáu Lắc gào thét, nửa khuôn mặt đồng rỗ của lão bong tróc từng mảng. Lão cố bò về phía Di, đôi bàn tay run rẩy chộp lấy vai anh: "Mày không biết... mày không biết mình là ai sao? Mẻ đồng năm đó... không phải chỉ có máu của thợ đúc... có cả đứa trẻ... đứa trẻ đã sống sót!"

Di khựng lại. Thanh âm thanh trong lồng ngực anh rung lên một nhịp đau đớn. Một mảnh ký ức vụn vỡ, vốn bị vùi lấp dưới đống tro tàn của vụ hỏa hoạn năm xưa, đột ngột hiện về. Anh không phải là người sống sót tình cờ. Mẹ anh, trong hơi thở cuối cùng giữa đám cháy, đã đẩy anh vào một cái thùng đồng cũ để che chắn ngọn lửa. Anh đã sống sót nhờ sự bao bọc của kim loại, và cũng kể từ đó, một phần linh hồn anh đã bị "ám" bởi hơi thở của đồng đen.

Anh không phải là bánh răng cuối cùng. Anh chính là mảnh ghép thất lạc của Chuông Mẹ, là phần "người" duy nhất mà nó thèm khát để hoàn thiện lời nguyền vĩnh cửu.

"Đúng rồi... Di ơi..." Giọng ông Sáu yếu dần, trở nên thều thào đầy ma quái. "Hãy hòa vào đây... mày sẽ gặp lại mẹ... bà ấy vẫn đang đợi ở tâm của tiếng chuông..."

Sức hút từ Chuông Mẹ đột ngột tăng lên gấp bội. Những sợi xích đồng đỏ rực quấn chặt lấy tứ chi Di, lôi kéo anh vào khối đồng đang nóng chảy. Di cảm thấy lớp da đồng trên người mình bắt đầu hòa tan vào khối vật chất ấy. Ý chí anh lung lay. Gặp lại mẹ — đó là khao khát duy nhất đã nuôi nấng sự cô độc của anh suốt bấy nhiêu năm.

Nhưng ngay khi ý thức của Di chuẩn bị chìm vào hư vô, một mùi hương trầm nồng nặc lại xộc tới.

Ở ngoài cánh cổng sắt, Lê Kiều không chỉ đốt nhang. Cô đã rạch lòng bàn tay, dùng máu của chính mình vẽ lên cánh cổng một ký tự cổ của nghề trang điểm tử thi — ký tự "Hồi". Cô đang gọi hồn anh trở về, không phải bằng âm thanh, mà bằng sợi dây liên kết của những người còn sống.

Di trừng mắt. Anh nhìn thấy bóng hình Kiều mờ ảo giữa quầng sáng trắng. Cô không gào thét, cô chỉ nhìn anh, đôi mắt chứa đựng một niềm tin sắt đá rằng anh sẽ không bỏ cuộc.

"Tôi không phải là đồng đen. Tôi là thợ sửa đồng hồ!" Di thét lên trong tâm khảm.

Anh dùng bàn tay còn lại, nắm lấy thanh âm thanh đang cắm trong ngực và xoay mạnh nó một vòng 360 độ — nhịp quay của một vòng đời hoàn chỉnh.

Rắc!

Trái tim đồng trong ngực anh vỡ vụn. Thanh âm thanh nổ tung, giải phóng một luồng sóng xung kích cuối cùng, đánh sập hoàn toàn cấu trúc của Chuông Mẹ. Khối đồng khổng lồ đổ sụp xuống cái giếng cạn, kéo theo cả ông cụ Sáu Lắc vào lòng đất sâu thẳm.

Sức ép từ vụ nổ hất văng Thế Di ra khỏi tầng hầm, bay ngược qua những hành lang đổ nát, xuyên qua cả cánh cổng sắt đang tan chảy.

Di ngã xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo. Anh nằm đó, bất động. Lớp da đồng xám xịt trên người anh bắt đầu nứt vỡ và bong ra như lớp vỏ cây khô, để lại làn da người tái nhợt và đầy thương tích.

Lê Kiều lao đến, cô ôm lấy anh, nước mắt rơi lã chã xuống khuôn mặt lấm lem tro bụi của Di.

Thế Di mở mắt. Thế giới vẫn im lặng. Anh không nghe thấy tiếng khóc của cô, không nghe thấy tiếng còi xe cứu thương đang vang lên phía xa, cũng không nghe thấy tiếng đổ nát cuối cùng của cư xá cũ đang sụp xuống sau lưng.

Nhưng khi anh nhìn vào đôi mắt của Kiều, anh thấy một điều mà tiếng chuông không bao giờ có được. Anh thấy sự sống.

Di đưa bàn tay yếu ớt lên, run rẩy viết vào lòng bàn tay Kiều: "Mẹ không ở đó. Mẹ ở đây." — Anh chỉ vào tim mình, rồi chỉ vào cô.

Cư xá chỉ còn là một đống gạch vụn và sắt thép rỉ sét. Lời nguyền trăm năm đã tan biến theo làn khói nhang mỏng manh.

Nhưng khi Kiều dìu Di đứng dậy, anh chợt khựng lại. Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ quả quýt của người chủ cũ rơi ra từ đống đổ nát. Kim đồng hồ đã mất, mặt kính đã vỡ, nhưng từ bên trong lớp vỏ đồng, một tiếng tích tắc duy nhất vang lên.

Không phải bằng âm thanh. Mà là một nhịp đập.