MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Quỷ DịChương 15

Tiếng Chuông Quỷ Dị

Chương 15

848 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm kinh hoàng ấy, cư xá cũ chỉ còn là một hố đen sâu hoắm giữa lòng thành phố, bị bao quanh bởi những hàng rào tôn và băng ranh cảnh báo. Người ta nói đó là một vụ nổ do rò rỉ khí gas kết hợp với cấu trúc xây dựng quá mục nát. Thế Di và Lê Kiều chuyển đến một căn hộ nhỏ nằm ở rìa thành phố, nơi tiếng ồn của xe cộ và nhịp sống hối hả che lấp đi những ký ức rỉ sét.

Cuộc sống trong sự im lặng của Di bắt đầu trở thành một thói quen. Anh không còn sửa đồng hồ cơ nữa, vì mỗi khi chạm vào bánh răng kim loại, những rung động từ chúng lại khiến anh rùng mình nhớ về Chuông Mẹ. Anh chuyển sang nghề phục chế tranh cũ — một công việc chỉ cần đôi mắt và sự tĩnh lặng.

Lê Kiều cũng bỏ nghề trang điểm tử thi. Cô mở một tiệm hoa nhỏ ngay dưới chân chung cư. Những đóa hoa tươi rực rỡ, thơm ngát là cách cô gột rửa mùi hóa chất và bóng tối của cư xá đã ám lấy thanh xuân của mình.

Mọi chuyện tưởng chừng đã ngủ yên cho đến một buổi chiều mưa tầm tã của tháng thứ ba.

Di đang ngồi bên giá vẽ, tỉ mỉ phục hồi một bức sơn dầu cổ. Đột nhiên, anh cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua các đầu ngón tay. Anh nhìn xuống bàn tay mình, những vết sẹo từ lần hóa đồng trước đó bỗng đỏ rực lên, ngứa ngáy một cách kỳ lạ.

Anh nhìn ra cửa sổ. Trên bầu trời xám xịt, những tia sét rạch ngang không gian nhưng anh không nghe thấy tiếng sấm. Trong sự câm lặng tuyệt đối ấy, một hiện tượng kỳ quái bắt đầu xảy ra: Toàn bộ những món đồ bằng kim loại trong phòng — từ con dao trổ, những chiếc kẹp sắt cho đến chìa khóa nhà — bắt đầu rung lên bần bật.

Di đứng bật dậy, anh vội vã vơ lấy cuốn sổ giao tiếp trên bàn. Đúng lúc đó, Lê Kiều bước vào phòng, gương mặt cô tái mét, trên tay cầm một chiếc hộp bưu kiện nhỏ không ghi tên người gửi.

Cô đặt chiếc hộp xuống bàn, tay run rẩy viết vào sổ: "Ai đó đã để cái này trước cửa tiệm hoa. Em cảm thấy... nó đang gọi anh."

Di mở hộp. Bên trong là chiếc đồng hồ quả quýt vỡ nát mà anh đã nhặt được từ đống đổ nát của cư xá. Anh tưởng mình đã vứt nó đi từ lâu, nhưng bằng một cách nào đó, nó đã quay trở lại. Mặt kính vỡ vụn đã được ai đó gắn lại một cách vụng về bằng nhựa thông đen, và điều kinh khủng nhất là: chiếc kim giây duy nhất của nó đang quay ngược.

Không có âm thanh, nhưng Di cảm nhận được một nhịp đập phát ra từ chiếc đồng hồ. Thình thịch... thình thịch... Nó không trùng khớp với nhịp tim của anh, mà nó trùng khớp với một nhịp đập từ phía xa xăm, từ phía dưới lòng đất của cư xá cũ.

Lê Kiều bỗng dưng ôm lấy tai mình, cô khụy xuống sàn nhà, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn.

"Kiều! Có chuyện gì vậy?" Di viết vội, lòng quặn thắt.

Kiều nhìn anh, nước mắt trào ra. Cô cầm bút, tay run đến mức nét chữ vẹo vọ: "Em nghe thấy nó, Di. Không phải tiếng chuông... là tiếng gọi của ông Sáu Lắc. Ông ấy nói... Chuông Mẹ không chết, nó chỉ đang 'thay vỏ'. Và anh là cái kén duy nhất mà nó đã kịp gieo mầm."

Di bàng hoàng nhìn xuống ngực mình. Dưới lớp áo sơ mi mỏng, nơi thanh âm thanh đã từng đâm xuyên qua, một hình xăm màu đồng xanh hiện lên rõ rệt, có hình dạng giống hệt một chiếc chuông nhỏ. Hình xăm ấy đang đập theo nhịp của chiếc đồng hồ quả quýt trên bàn.

Anh nhận ra một sự thật cay đắng: Anh không phá hủy được lời nguyền, anh chỉ mang nó theo bên mình. Sự im lặng của anh không phải là sự giải thoát, mà là một vùng đệm để Chuông Mẹ chờ đợi ngày tái sinh.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động của Kiều trên bàn sáng đèn. Một cuộc gọi đến từ một số máy lạ: 000-000-000.

Dù không nghe thấy, nhưng Di nhìn thấy sóng điện thoại trên màn hình dao động một cách điên cuồng. Anh giật lấy điện thoại, định ném đi, nhưng một dòng tin nhắn bỗng hiện lên trên màn hình khóa, lướt qua như một dải băng đen:

"Sự im lặng là lời trả lời dài nhất. Chào mừng anh quay lại với bản nhạc, Thế Di."

Căn phòng bỗng chốc tối sầm lại. Những đóa hoa trong bình của Kiều héo úa chỉ trong vài giây, cánh hoa rụng xuống hóa thành những mảnh đồng rỉ sét.