Thành Đô thường không có tuyết rơi đậm. Mùa đông ở đây thường chỉ là những cơn mưa phùn lạnh lẽo thấm vào da thịt, khiến người ta cảm thấy cái lạnh buốt từ xương tủy. Nhưng tháng 12 năm 2015 ấy, một trận tuyết bất ngờ đã phủ trắng những mái ngói của trường Trung học số 1.
Hứa Yên đứng dưới gốc cây bạch quả già cỗi, đôi bàn tay giấu sâu trong túi áo khoác đồng phục rộng thùng thình. Cô nhìn những hạt tuyết mỏng tang tan chảy ngay khi vừa chạm vào mặt đường nhựa. Hứa Yên là kiểu nữ sinh mà thầy cô thường chẳng nhớ tên, còn bạn bè thì chỉ coi cô như một dấu phẩy mờ nhạt trong bản danh sách lớp. Cô không xinh đẹp rực rỡ, điểm số cũng chỉ nằm ở mức an toàn. Trong thế giới của những thiếu niên đang sục sôi vì thi đại học, sự tồn tại của cô giống như một mặt hồ lặng sóng, không ai buồn ném xuống một viên đá.
Nhưng chính sự thầm lặng ấy lại cho cô một đôi mắt sắc sảo. Hứa Yên thích quan sát. Cô biết bạn học A đang thầm thích bạn học B, biết thầy giáo C thường lén hút thuốc sau dãy nhà thể chất. Và cô cũng biết một bí mật mà lẽ ra cô không nên thấy vào chiều tối ngày hôm qua.
"Này, nghe nói tìm thấy rồi. Ở sau khu nhà kho cũ..."
Tiếng xì xào từ nhóm nữ sinh đi ngang qua khiến tim Hứa Yên hẫng một nhịp. Cô khựng lại, hơi thở hóa thành làn khói trắng xóa trong không khí.
"Là Lâm Duyệt sao?" Một giọng khác run rẩy hỏi.
"Ừ, là cậu ấy. Nghe nói lúc tìm thấy, người đã lạnh ngắt rồi. Cảnh sát đang phong tỏa toàn bộ khu phía Tây."
Lâm Duyệt – đó là cái tên đại diện cho mọi sự hoàn hảo tại trường số 1. Xinh đẹp, giàu có, là thiên kim tiểu thư của một tập đoàn bất động sản lớn tại Thành Đô. Lâm Duyệt luôn xuất hiện như một nữ thần dưới ánh đèn sân khấu, còn Hứa Yên chỉ là một bóng ma đứng trong góc tối hậu trường. Một người như Lâm Duyệt chết đi, cả thành phố này chắc chắn sẽ rúng động.
Hứa Yên cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô nhớ lại chiều qua, lúc 5 giờ 30 phút, khi cô quay lại trường để tìm cuốn sổ tay để quên. Dưới cơn mưa tuyết đầu mùa, cô đã thấy Lâm Duyệt đứng sau nhà kho cũ. Và người đứng đối diện với cô ấy, không ai khác chính là Cố Viễn Trình.
Cố Viễn Trình – con trai của Cục trưởng Cục Cảnh sát Thành Đô, một thiếu niên mang vẻ ngoài lạnh lùng, xa cách nhưng luôn là mục tiêu theo đuổi của mọi cô gái. Trong mắt mọi người, Cố Viễn Trình và Lâm Duyệt là một cặp bài trùng. Nhưng chiều qua, họ không hề nói chuyện yêu đương. Ánh mắt Lâm Duyệt lúc đó đầy sự sợ hãi, còn bàn tay Cố Viễn Trình thì siết chặt lấy vai cô ấy như đang tra hỏi một điều gì đó rất quan trọng.
"Hứa Yên."
Một giọng nói trầm thấp cắt ngang dòng suy nghĩ. Hứa Yên giật mình quay lại, suýt chút nữa là ngã nhào trên nền đường trơn trượt.
Cố Viễn Trình đang đứng đó. Anh mặc một chiếc áo khoác đen dài, cổ áo dựng cao che bớt một phần gương mặt góc cạnh. Đôi mắt anh sâu thẳm và lạnh lẽo hơn cả tuyết mùa đông. Anh bước lại gần, mỗi bước chân đều như dẫm lên dây thần kinh đang căng như dây đàn của Hứa Yên.
"Cậu... cậu gọi tớ?" Hứa Yên lắp bắp. Đây là lần đầu tiên sau ba năm chung trường, anh chủ động nói chuyện với cô.
Cố Viễn Trình không trả lời ngay. Anh đưa tay vào túi áo, rồi chìa ra một vật nằm gọn trong lòng bàn tay. Đó là một chiếc kẹp tóc bằng bạc hình con bướm, một bên cánh đã bị gãy nhẹ.
Máu trong người Hứa Yên như đông cứng lại. Đó là món đồ duy nhất bà ngoại để lại cho cô. Cô đã đánh mất nó chiều qua và cứ ngỡ nó rơi đâu đó trên đường về nhà.
"Cậu nhặt được nó ở đâu?" Cô hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió át đi.
"Ở cạnh thi thể của Lâm Duyệt." Cố Viễn Trình nói, từng chữ như lưỡi dao găm vào không khí. "Hứa Yên, bố tớ đang trực tiếp điều tra vụ này. Chiếc kẹp tóc này là bằng chứng duy nhất tại hiện trường hiện nay. Nếu tớ không nhặt nó lên trước khi đội pháp y đến, giờ này cậu đã ngồi trong phòng lấy lời khai rồi."
Hứa Yên bàng hoàng lùi lại, lưng đập mạnh vào thân cây bạch quả. "Tớ không giết cậu ấy! Tớ chỉ đứng từ xa..."
"Tớ biết cậu không giết." Cố Viễn Trình nhếch môi, một nụ cười không có chút ấm áp. "Vì lúc cậu ấy tắt thở, cậu đang bận bỏ chạy vì sợ hãi mà, đúng không? Hứa Yên, cậu tưởng mình vô hình, nhưng thực ra mọi hành động của cậu chiều qua đều nằm trong tầm mắt tớ."
Thành phố Thành Đô vốn ồn ào với tiếng còi xe và mùi lẩu cay nồng nơi các con phố, nhưng lúc này đây, trong khuôn viên trường học, Hứa Yên chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Cô nhận ra mình đã bị kéo vào một trò chơi chết người, và Cố Viễn Trình chính là người đang nắm giữ chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa tăm tối đó.