Tiết học đầu tiên diễn ra trong sự im lặng đến đáng sợ. Chỗ ngồi của Lâm Duyệt ở dãy bàn thứ hai trống trơn, chỉ còn lại một đóa hoa cúc trắng ai đó vừa đặt lên. Cả lớp 12A1 vốn là nơi tụ hội của những tinh anh Thành Đô, nay bao trùm bởi không khí hoài nghi và sợ hãi.
Hứa Yên ngồi ở cuối lớp, cảm giác bàn tay mình vẫn còn vương hơi ấm của Cố Viễn Trình. Cô nhìn về phía anh – người đang ngồi ở vị trí trung tâm, vẫn thản nhiên lật từng trang sách giáo khoa. Sự bình tĩnh của anh khiến cô vừa ngưỡng mộ, vừa cảm thấy sợ hãi. Một người con trai 18 tuổi, đối diện với cái chết của bạn học lại có thể điềm tĩnh đến vậy sao?
"Hứa Yên, cậu giúp tớ mang mớ tài liệu này xuống phòng Đoàn nhé?"
Giọng nói của Tô Mạt vang lên. Tô Mạt là bạn thân nhất của Lâm Duyệt, một cô gái hiền lành, luôn đi sau Lâm Duyệt như một chiếc bóng. Hôm nay, mắt Tô Mạt đỏ hoe vì khóc, bàn tay cầm sấp giấy run rẩy.
"Được thôi," Hứa Yên đáp.
Hai cô gái đi dọc hành lang dài hun hút. Thành Đô vào buổi sáng sương mù dày đặc, khiến những dãy nhà của trường số 1 trông như những khối đá xám xịt khổng lồ.
"Hứa Yên này," Tô Mạt đột nhiên dừng lại, giọng thì thầm. "Cậu có nghĩ... Lâm Duyệt bị người ta hại không? Hôm qua tớ thấy cậu ấy nhận được một bức thư kẹp trong vở Toán, sau đó cậu ấy mới chạy ra sau nhà kho."
Hứa Yên khựng lại. Bức thư? "Cậu có thấy ai đưa thư không?"
"Không, tớ chỉ thấy Lâm Duyệt đọc xong thì mặt cắt không còn giọt máu." Tô Mạt siết chặt sấp giấy. "Tớ sợ lắm, Hứa Yên ạ. Tớ cảm giác có ai đó đang theo dõi tụi mình."
Hứa Yên im lặng, nhưng trong đầu cô đang xâu chuỗi lại mọi việc. Nếu có một lá thư, vậy kẻ đó đã dụ Lâm Duyệt ra đó. Cố Viễn Trình xuất hiện là để cứu hay là một phần của kế hoạch?
Đúng lúc đó, ở góc cầu thang, một bóng người bước ra. Là Cố Viễn Trình. Anh không nhìn Tô Mạt, chỉ dán mắt vào Hứa Yên.
"Tô Mạt, thầy chủ nhiệm tìm cậu ở văn phòng đấy." Cố Viễn Trình lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng.
Đợi Tô Mạt đi khuất, anh kéo Hứa Yên vào một góc khuất dưới cầu thang. Anh chống hai tay vào tường, bao vây cô trong không gian nhỏ hẹp của mình. Hứa Yên cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, mùi hương tuyết tùng ấy lại vây lấy cô.
"Đừng nghe những gì cô ta nói." Anh thì thầm. "Tô Mạt không đơn giản như vẻ ngoài đâu. Cậu có biết tại sao Lâm Duyệt lại giữ cô ta bên cạnh không? Vì Tô Mạt biết quá nhiều bí mật về những cuộc giao dịch của bố Lâm Duyệt. Cô ta là một nhân chứng, nhưng cũng là một kẻ đồng khỏa tiềm năng."
Hứa Yên ngước nhìn anh. "Vậy còn cậu? Cậu cũng biết rất nhiều bí mật, đúng không? Tại sao cậu lại chọn tớ - một kẻ vô danh?"
Cố Viễn Trình khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi có chút ấm áp thật lòng. Anh đưa tay vuốt lọn tóc mai của cô, hành động dịu dàng đến mức khiến Hứa Yên quên cả thở. "Vì cậu là người duy nhất ở cái trường này nhìn tớ như một con người bình thường, không phải con trai Cục trưởng. Và vì... chỉ có cậu mới khiến tớ muốn phá vỡ nguyên tắc để bảo vệ."
Tim Hứa Yên đập lệch một nhịp. Giữa ngôi trường đầy rẫy âm mưu, sự dịu dàng của anh giống như một loại liều thuốc gây nghiện.
"Tối nay tan học chờ tớ. Tớ đưa cậu về. Thành Đô dạo này không an toàn." Anh buông cô ra, không quên xoa đầu cô một cái đầy chiều chuộng trước khi bỏ đi.