Tan học, Thành Đô chìm trong ánh đèn vàng vọt của những cột đèn đường cũ kỹ. Tuyết đã ngừng rơi, chỉ còn lại những vũng nước lấp lánh trên mặt đường phố Cẩm Lý. Cố Viễn Trình đưa Hứa Yên đến một quán mỳ nhỏ nằm sâu trong ngõ hẻm.
Quán mỳ chỉ có vài chiếc bàn gỗ mộc mạc, mùi nước dùng thơm nồng mùi tiêu và quế chi lan tỏa, xua tan cái lạnh giá bên ngoài. Đây là nơi hiếm hoi mà Cố công tử lạnh lùng lại có thể ngồi xuống một cách thoải mái.
"Ăn đi, cậu gầy quá rồi." Cố Viễn Trình đẩy bát mỳ đầy ắp thịt bò về phía cô.
Hứa Yên cầm đũa, nhìn anh đầy thắc mắc. "Sao cậu lại biết chỗ này?"
"Ngày xưa mẹ tớ thường dẫn tớ đến đây mỗi khi tớ bị điểm kém hoặc bị bố mắng." Ánh mắt anh thoáng qua một nỗi buồn. "Đây là nơi duy nhất tớ cảm thấy mình không phải gồng mình lên để làm một 'con nhà người ta'."
Hứa Yên cảm thấy mình vừa được bước thêm một bước vào thế giới riêng tư của anh. Cô cúi đầu ăn mỳ, cảm nhận vị cay nồng đặc trưng của Thành Đô ấm sực cả người.
"Cố Viễn Trình, về vụ án của Lâm Duyệt... cậu định làm gì tiếp theo?"
Anh buông đũa, ánh mắt trở nên sắc sảo. "Bố tớ muốn khép lại vụ này dưới danh nghĩa một vụ tự tử do trầm cảm. Tập đoàn Lâm Thị đang ép phía cảnh sát để không ảnh hưởng đến giá cổ phiếu. Nhưng tớ đã tìm thấy cái này ở hiện trường mà đội pháp y bỏ sót."
Anh lấy ra một mảnh vải màu vàng nhỏ xíu, loại vải chống thấm nước mà các nhân viên vệ sinh trường hay dùng. "Lâm Duyệt không tự tử. Cậu ấy đã bị siết cổ bằng một sợi dây thừng mảnh, và kẻ đó đã mặc đồng phục vệ sinh để ngụy trang. Hứa Yên, cậu có nhớ chiều qua có thấy ai mặc bộ đồ đó không?"
Hứa Yên rùng mình, ký ức hiện về. "Tớ... tớ có thấy một bóng người mặc áo mưa vàng đi lướt qua phía cổng sau. Lúc đó tớ tưởng là bác lao công đi đổ rác."
"Hắn ta vẫn còn ở trong trường." Cố Viễn Trình nắm lấy tay cô, siết nhẹ. "Hứa Yên, từ giờ tớ sẽ không rời cậu nửa bước. Kẻ đó có thể đã nhìn thấy cậu nhặt chiếc kẹp tóc."
"Cậu bảo vệ tớ như vậy... mọi người sẽ bàn tán đấy." Hứa Yên đỏ mặt, cố rút tay lại nhưng anh không buông.
"Cứ để họ nói." Cố Viễn Trình thản nhiên. "Tớ đã xin thầy Hiệu trưởng cho phép tớ làm 'gia sư' đặc biệt cho cậu. Từ nay, chúng ta sẽ cùng nhau ôn thi tại thư viện mỗi tối."
Ánh đèn quán mỳ hắt lên gương mặt anh, tạo nên một đường viền hoàn mỹ. Hứa Yên hiểu rằng, đằng sau cái cớ "ôn thi" hay "gia sư" là một sự bảo bọc kín kẽ mà anh dành cho cô. Ở thành phố Thành Đô rộng lớn này, cô vốn là một kẻ cô độc, nhưng giờ đây, cái bóng của Cố Viễn Trình đã bao trùm lấy cô, mang theo cả sự nguy hiểm và một niềm rung động ngọt ngào không thể chối từ.
Đêm đó, trên đường về, Cố Viễn Trình cứ thế nắm tay cô đi qua những con phố cổ. Anh đi rất chậm, như muốn kéo dài khoảnh khắc này mãi mãi. "Hứa Yên, đừng sợ. Chỉ cần tớ còn ở đây, không ai có thể chạm vào một sợi tóc của cậu."
Hứa Yên nhìn bóng lưng cao lớn của anh in trên nền tuyết tan, trong lòng thầm nhủ: Hóa ra, sự ấm áp nhất mùa đông này không phải là lò sưởi, mà là bàn tay của người thiếu niên đang dắt cô đi qua bóng tối.