MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Trong Đêm TuyếtChương 4: ÁNH ĐÈN TRONG THƯ VIỆN

Tiếng Chuông Trong Đêm Tuyết

Chương 4: ÁNH ĐÈN TRONG THƯ VIỆN

860 từ · ~5 phút đọc

Buổi sáng hôm sau, Thành Đô bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc. Những tòa nhà cao tầng ở khu trung tâm biến mất sau màn mây xám xịt, chỉ còn lại những con phố cổ với mùi khói than và hơi ẩm đặc trưng. Hứa Yên bước vào lớp với tâm trạng bất an, nhưng ngay khi cô vừa ngồi xuống, một chiếc bình giữ nhiệt màu bạc đã được đặt nhẹ nhàng lên bàn.

"Uống đi. Trà gừng mật ong, tớ bảo bác quản gia pha đấy." Giọng nói của Cố Viễn Trình vang lên, bình thản như thể đây là việc anh làm mỗi ngày.

Cả lớp 12A1 nín thở. Những ánh mắt tò mò, ghen tị và ngạc nhiên đổ dồn về phía góc lớp. Hứa Yên đỏ bừng mặt, cô định đẩy chiếc bình lại nhưng Cố Viễn Trình đã thản nhiên ngồi xuống bên cạnh, mở sách giáo khoa ra.

"Cố Viễn Trình, cậu làm gì thế? Chỗ của cậu ở phía trên mà." Cô thì thầm, giọng run run.

"Từ hôm nay tớ ngồi đây. Tớ đã xin phép thầy chủ nhiệm kèm cậu học môn Toán." Anh quay sang, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào cô, thấp giọng đủ để chỉ hai người nghe thấy: "Đừng lo, có tớ ở đây, không ai dám bàn tán gì đâu."

Hứa Yên siết chặt quai cặp. Cô biết anh đang dùng cách này để bảo vệ cô 24/7. Ở trường số 1, danh tiếng của Cố Viễn Trình là một "lá bùa hộ mệnh" tuyệt đối. Nhưng điều cô không ngờ tới là sự chăm sóc của anh lại chi tiết đến vậy. Trong suốt buổi học, mỗi khi cô mệt mỏi, anh lại đẩy sang một thanh chocolate nhỏ hoặc một mẩu giấy ghi chú: “Tập trung nào, câu này sẽ có trong bài kiểm tra.”

Tuy nhiên, sự ngọt ngào ấy nhanh chóng bị xé toạc bởi một tình tiết mới của vụ án. Vào giờ ra chơi, loa phát thanh của trường bỗng vang lên yêu cầu tất cả giáo viên và nhân viên lao công tập trung tại hội trường. Cảnh sát Thành Đô bắt đầu kiểm tra tủ đồ cá nhân của từng người.

Cố Viễn Trình ra hiệu cho Hứa Yên đi theo mình. Họ nấp sau dãy hành lang dẫn đến khu nhà kho. Từ xa, Hứa Yên thấy một viên cảnh sát áp giải một người đàn ông trung niên ra xe – đó là thầy Lý, người quản lý thiết bị của nhà trường. Trên tay viên cảnh sát là một chiếc túi nilon đựng một chiếc áo mưa màu vàng bị rách một góc.

"Có phải thầy ấy không?" Hứa Yên run rẩy hỏi.

Cố Viễn Trình nhíu mày, ánh mắt anh tối sầm lại. "Quá đơn giản. Chiếc áo mưa đó nằm ngay trong tủ đồ không khóa của thầy Lý. Hơn nữa, cậu nhớ tớ đã nói gì không? Kẻ hôm đó đi đôi giày da đắt tiền. Thầy Lý quanh năm chỉ đi đôi giày vải cũ mòn. Có kẻ đang muốn thầy ấy làm bia đỡ đạn."

Tối hôm đó, theo đúng "lịch trình", Cố Viễn Trình giữ Hứa Yên lại thư viện để ôn thi. Thư viện trường số 1 về đêm vắng lặng, chỉ còn ánh đèn vàng hiu hắt từ những dãy bàn học. Anh ngồi đối diện cô, nhưng thay vì giảng bài, anh lại dùng bút chì vẽ những đường nét nguệch ngoạc lên tờ giấy nháp.

"Hứa Yên, cậu có nhớ chiều hôm đó, ngoài chiếc áo mưa vàng, cậu còn thấy đặc điểm gì khác không? Dù là nhỏ nhất."

Hứa Yên nhắm mắt lại, cố gắng lục lọi trong ký ức đầy hoảng loạn của mình. "Tuyết rơi rất dày... người đó đi rất nhanh. À! Tớ nhớ rồi. Khi người đó bước qua vũng nước, tớ thấy trên cổ tay hắn có một vết sẹo hình chữ V. Nó lộ ra khi hắn kéo tay áo lên để xem đồng hồ."

Cố Viễn Trình khựng lại. Cây bút chì trên tay anh gãy đôi. Vết sẹo hình chữ V... Anh biết vết sẹo đó. Đó là vết sẹo của một người mà anh vẫn hằng tôn trọng.

Anh nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, lòng trào lên một cảm giác xót xa. Cô vốn dĩ chỉ nên lo lắng về bài tập về nhà, chứ không phải dính vào những âm mưu bẩn thỉu này. Anh vươn tay, khẽ chạm vào mu bàn tay cô.

"Đừng sợ. Tối nay tớ sẽ đưa cậu về tận cửa. Từ giờ, không có sự đồng ý của tớ, không được nói chuyện với bất kỳ giáo viên nào trong trường, kể cả hiệu trưởng."

Sự bao bọc của anh lúc này không còn là sự bắt buộc nữa, mà là một sự "nuông chiều" đến mức cực đoan. Hứa Yên cảm thấy mình giống như một chú chim nhỏ được bao bọc trong đôi cánh vững chãi của anh. Dù ngoài kia bão tuyết và tội ác đang rình rập, nhưng dưới ánh đèn thư viện này, cô thấy lòng mình bình yên lạ kỳ.