Sáng thứ Bảy, Cố Viễn Trình không đưa Hứa Yên đến trường mà dẫn cô đến một quán trà cũ ở khu phố Kuanzhai (Ngõ Rộng Ngõ Hẹp). Đây là nơi đặc trưng của Thành Đô với những bộ bàn ghế tre và tiếng lách tách của hạt dưa.
"Tại sao chúng ta lại ở đây?" Hứa Yên thắc mắc.
"Đợi một người." Cố Viễn Trình vừa nói vừa bóc một quả quýt, cẩn thận xé bỏ những sợi xơ trắng rồi đưa cho cô. "Ăn đi, quýt vùng này rất ngọt."
Nhìn cách anh chăm sóc cô, những người xung quanh chắc chắn sẽ nghĩ đây là một cặp đôi trẻ đang hẹn hò. Hứa Yên nhận lấy múi quýt, tim đập thình thịch. Cô nhận ra Cố Viễn Trình đang thay đổi. Anh không còn là chàng trai lạnh lùng trên đỉnh cao nữa, mà bắt đầu bộc lộ sự dịu dàng chỉ dành riêng cho cô.
Một lúc sau, một người đàn ông mặc thường phục bước vào. Đó là chú Vương, một điều tra viên lâu năm và cũng là cấp dưới thân tín của bố Cố Viễn Trình. Chú nhìn hai đứa trẻ, rồi thở dài đặt một tập hồ sơ lên bàn.
"Viễn Trình, cháu đang chơi với lửa đấy. Bố cháu mà biết cháu lén điều tra vụ này, ông ấy sẽ lột da chú mất."
"Chú Vương, chú biết tính cháu rồi mà. Cháu không thể để một người vô tội như thầy Lý bị hàm oan." Cố Viễn Trình đẩy tách trà về phía chú Vương. "Kết quả xét nghiệm hiện trường thế nào ạ?"
Chú Vương nhìn quanh rồi hạ thấp giọng: "Dấu vân tay trên cổ Lâm Duyệt đã bị xóa sạch bằng hóa chất. Nhưng chúng chú tìm thấy một hạt cúc áo bằng đồng ở sâu dưới lớp tuyết. Loại cúc áo này chỉ dùng cho vest cao cấp của một tiệm may thủ công ở đường Chunxi."
Hứa Yên suýt đánh rơi miếng quýt. Đường Chunxi? Đó là nơi những người giàu có nhất Thành Đô thường tới. Tiệm may đó cực kỳ đắt đỏ, chỉ dành cho giới thượng lưu hoặc những quan chức cấp cao.
Sau khi chú Vương đi khỏi, Cố Viễn Trình nhìn Hứa Yên, ánh mắt anh lộ rõ vẻ lo lắng. "Vết sẹo chữ V và cúc áo đồng... Mọi thứ đang hướng về phía văn phòng Hiệu phó."
"Thầy Hiệu phó sao? Nhưng thầy ấy luôn rất hiền từ..." Hứa Yên không tin nổi.
"Ở Thành Đô này, thứ rẻ tiền nhất chính là vẻ bề ngoài hiền từ." Cố Viễn Trình nắm lấy tay cô, kéo cô đứng dậy. "Đi thôi, tớ dẫn cậu đi mua sắm."
"Hả? Lúc này mà còn mua sắm sao?"
"Tối nay có buổi tiệc từ thiện của trường tại khách sạn Ritz-Carlton. Tên Hiệu phó chắc chắn sẽ có mặt. Tớ cần cậu xuất hiện với tư cách là bạn gái của tớ. Đó là cách duy nhất để chúng ta tiếp cận hắn mà không bị nghi ngờ."
Chiều hôm đó, Hứa Yên trải qua những giờ phút mà cô chưa bao giờ dám mơ tới. Cố Viễn Trình đưa cô đến tiệm váy cao cấp, tự tay chọn cho cô một chiếc váy màu xanh nhạt như màu trời sau cơn mưa. Anh đứng sau lưng cô, tự tay cài chiếc kẹp tóc hình con bướm lên tóc cô.
"Đẹp lắm." Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở ấm nóng khiến tai cô đỏ ửng. "Đừng sợ gì cả. Tối nay, cậu chỉ việc rực rỡ nhất có thể. Mọi việc còn lại, có tớ lo."
Sự sủng ái của anh lúc này giống như một giấc mơ công chúa giữa đời thực. Anh biến một "người vô hình" như cô trở thành trung tâm của vũ trụ. Nhưng Hứa Yên biết, đằng sau sự lộng lẫy này là một vực thẳm đang chờ đợi