MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Trong Đêm TuyếtChương 6: BUỔI TIỆC TRONG BÓNG TỐI

Tiếng Chuông Trong Đêm Tuyết

Chương 6: BUỔI TIỆC TRONG BÓNG TỐI

722 từ · ~4 phút đọc

Khách sạn Ritz-Carlton Thành Đô rực rỡ ánh đèn pha lê. Những bóng hồng và các quý ông lịch lãm đi lại trong tiếng nhạc Jazz du dương. Hứa Yên khoác tay Cố Viễn Trình bước vào đại sảnh. Cô cảm thấy hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình – cô gái lạ mặt đi bên cạnh "thái tử" của ngành cảnh sát.

Cố Viễn Trình tối nay mặc bộ vest đen cắt may thủ công, trông anh lịch lãm và trưởng thành hơn hẳn tuổi 18. Anh không rời cô nửa bước, bàn tay luôn đặt nhẹ trên eo cô như một lời khẳng định chủ quyền.

"Nhìn kìa, đó là thầy Hiệu phó." Cố Viễn Trình thì thầm.

Thầy Hiệu phó đang đứng uống rượu vang cùng một vài doanh nhân. Ông ta vẫn giữ vẻ mặt phúc hậu, nụ cười niềm nở. Hứa Yên cố gắng giữ bình tĩnh, cô lén nhìn vào cổ tay trái của ông ta dưới lớp áo sơ mi trắng.

Khi thầy Hiệu phó giơ tay lên để cụng ly, ống tay áo trượt xuống một chút. Một vết sẹo hình chữ V mờ nhạt nhưng rõ nét hiện ra. Hứa Yên run bắn người, suýt chút nữa là làm đổ ly nước cam trên tay. Cố Viễn Trình nhanh chóng siết chặt eo cô, đỡ lấy ly nước.

"Bình tĩnh nào." Anh nói khẽ, rồi chủ động dắt cô tiến về phía thầy Hiệu phó.

"Chào thầy ạ." Cố Viễn Trình lên tiếng, giọng điệu lễ phép nhưng ánh mắt sắc sảo như muốn xuyên thấu đối phương.

"Ồ, Viễn Trình đó hả? Và đây là..." Thầy Hiệu phó nhìn Hứa Yên, ánh mắt thoáng qua một sự ngạc nhiên rồi trở lại bình thường.

"Đây là Hứa Yên, bạn gái em." Anh khẳng định chắc nịch, không hề do dự.

Cuộc trò chuyện diễn ra xã giao, nhưng Hứa Yên cảm thấy không khí xung quanh như đặc quánh lại. Khi thầy Hiệu phó rời đi để tiếp khách khác, Cố Viễn Trình lén nhặt một mẩu khăn giấy mà thầy ấy vừa lau tay rồi bỏ vào túi.

"Tớ sẽ lấy mẫu ADN từ cái này để so sánh với những gì tớ thu thập được ở nhà kho."

Đúng lúc đó, đèn trong hội trường bỗng vụt tắt. Một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía ban công tầng 2. Cả hội trường hỗn loạn. Cố Viễn Trình ngay lập tức kéo Hứa Yên vào lòng, dùng cơ thể mình bao bọc cô giữa đám đông đang xô đẩy.

"Hứa Yên, bám chặt lấy tớ!"

Họ chạy về phía tiếng hét. Trên ban công, Tô Mạt đang đứng run rẩy, tay chỉ về phía một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ rơi trên mặt đất – chiếc khăn y hệt cái mà Hứa Yên hay quàng. Trên chiếc khăn có đính một mảnh giấy với dòng chữ đỏ rực: "Kẻ tiếp theo sẽ không may mắn như thế này đâu."

Đó là lời cảnh báo trực diện dành cho Hứa Yên. Trong bóng tối của khách sạn sang trọng, cô cảm nhận được bàn tay Cố Viễn Trình đang run lên vì giận dữ. Anh không nói gì, chỉ bế xốc cô lên, mặc kệ những ánh mắt kinh ngạc, anh đưa cô rời khỏi buổi tiệc.

Ngồi trong xe trên đường về, Cố Viễn Trình nắm chặt tay cô không buông. Ánh đèn đường Thành Đô lướt nhanh qua gương mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối lạnh lẽo.

"Hứa Yên, từ mai tớ sẽ dọn đến ở căn hộ gần nhà cậu. Tớ sẽ không để cậu rời khỏi tầm mắt tớ một giây nào nữa."

"Viễn Trình, như thế có quá..."

"Không có gì là quá cả khi mạng sống của cậu bị đe dọa." Anh quay sang, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. "Cậu là người duy nhất khiến tớ thấy cuộc sống này có ý nghĩa. Tớ sẽ không để mất cậu như đã mất Lâm Duyệt."

Hứa Yên tựa đầu vào vai anh, cảm thấy vị cay nồng của Thành Đô đêm nay thật đắng, nhưng hơi ấm từ anh lại khiến cô thấy mình là cô gái hạnh phúc nhất thế giới. Vụ án vẫn còn đó, bóng tối vẫn còn đó, nhưng cô biết mình không còn đơn độc trong đêm tuyết này nữa.