MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Trong Đêm TuyếtChương 7: LỜI HỨA TRONG ĐÊM

Tiếng Chuông Trong Đêm Tuyết

Chương 7: LỜI HỨA TRONG ĐÊM

593 từ · ~3 phút đọc

Thành Đô sau đêm tiệc ở Ritz-Carlton trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Những con ngõ nhỏ thường ngày vốn bình yên với tiếng rao hàng rong, nay trong mắt Hứa Yên bỗng trở nên đầy rẫy những bóng ma rình rập.

Đúng như lời đã nói, sáng chủ nhật, một chiếc xe tải chở đồ đã đỗ trước cửa khu tập thể cũ nơi Hứa Yên đang sống. Cố Viễn Trình bước xuống, vẫn là dáng vẻ ung dung nhưng đôi mắt đã thêm vài phần sắc lạnh. Anh đã thuê đứt căn hộ ngay đối diện phòng của cô.

"Cậu điên rồi sao?" Hứa Yên đứng ở hành lang, nhìn các nhân viên khuân vác những thùng sách và đồ dùng cao cấp vào căn phòng vốn đã xập xệ. "Cậu là con trai Cục trưởng, sao có thể sống ở nơi như thế này?"

Cố Viễn Trình bước tới, tự nhiên cầm lấy túi rác trên tay cô để sang một bên, rồi xoa nhẹ mái tóc còn hơi rối của cô. "Nơi nào có cậu, nơi đó mới là nơi an toàn nhất đối với tớ. Hứa Yên, từ giờ chúng ta không chỉ là bạn cùng lớp, mà còn là hàng xóm. Cậu không được phép từ chối."

Sự "ngang ngược" đầy dịu dàng của anh khiến Hứa Yên không thể thốt nên lời. Cả ngày hôm đó, anh kéo cô sang giúp anh sắp xếp sách vở. Nhìn chàng thiếu niên vốn chỉ quen với lụa là, nay lại xắn tay áo sơ mi lên để lau dọn bụi bặm, lòng Hứa Yên bỗng mềm đi. Cô nhận ra anh đang thực sự nỗ lực để bước vào thế giới giản đơn của cô.

"Nghỉ một chút đi." Hứa Yên đưa cho anh một cốc nước ấm. "Tại sao cậu lại nhất quyết bảo vệ tớ đến mức này? Chúng ta... mới chỉ thực sự nói chuyện vài ngày."

Cố Viễn Trình dừng tay, nhìn sâu vào mắt cô. "Hứa Yên, cậu có nhớ mùa hè năm lớp 10 không? Ở trạm xe buýt dưới cơn mưa xối xả, cậu đã đưa chiếc ô duy nhất của mình cho một cụ già nhặt ve chai rồi tự mình chạy bộ về nhà dưới mưa. Lúc đó, tớ ngồi trong xe nhìn theo cậu. Tớ đã nghĩ, cô gái này thật ngốc, nhưng cái ngốc đó lại là thứ mà tớ đã đánh mất từ lâu trong ngôi nhà đầy rẫy sự tính toán của mình."

Hứa Yên sững sờ. Hóa ra anh đã nhìn thấy cô từ lâu, khi cô vẫn còn nghĩ mình chỉ là một hạt bụi vô danh.

Tối hôm đó, khi Hứa Yên đang chuẩn bị đi ngủ, một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Qua khe cửa, cô thấy Cố Viễn Trình đang cầm một chiếc hộp cứu thương.

"Cầm lấy. Trong này có còi báo động và bình xịt hơi cay. Nếu có bất kỳ động tĩnh gì ở hành lang, hãy thổi còi, tớ sẽ sang ngay lập tức." Anh dừng lại một chút, rồi hạ thấp giọng. "Đừng sợ, Hứa Yên. Tớ đã lắp camera ở hành lang rồi. Tớ sẽ canh chừng cho cậu."

Đêm đó, Thành Đô chìm vào giấc ngủ, nhưng ánh đèn ở căn hộ đối diện vẫn sáng. Hứa Yên biết, người con trai ấy đang thức để bảo vệ giấc ngủ của cô. Sự sủng ái này không phải là những món quà đắt tiền, mà là sự an tâm tuyệt đối mà anh dành cho cô giữa cơn bão tố.