MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Trong Đêm TuyếtChương 8: MANH MỐI TỪ CHIẾC ĐIỆN THOẠI CŨ

Tiếng Chuông Trong Đêm Tuyết

Chương 8: MANH MỐI TỪ CHIẾC ĐIỆN THOẠI CŨ

679 từ · ~4 phút đọc

Sáng thứ Hai, Cố Viễn Trình dắt xe đạp chờ sẵn ở cổng. Anh khăng khăng đòi đèo cô đi học, mặc cho những ánh nhìn tò mò của hàng xóm. Trên đường đi qua những con phố đầy mùi mì cay Thành Đô, anh đột ngột rẽ vào một cửa hàng sửa chữa điện thoại cũ trong ngõ sâu.

"Chúng ta đến đây làm gì?"

"Chiếc USB hôm trước tớ lấy được từ nhà vệ sinh có một số tệp tin bị mã hóa. Chú Vương nói chỉ có thợ sửa máy cũ ở đây mới có thể khôi phục được."

Bên trong quán, một người đàn ông trung niên mắt cận thị nặng cầm chiếc USB lên soi. Sau một hồi gõ bàn phím liên lục, ông ta tặc lưỡi: "Dữ liệu này là của một chiếc điện thoại đời cũ bị vỡ nát. Người dùng đã cố tình xóa nó đi trước khi máy bị tiêu hủy. Nhưng may là tôi đã khôi phục được một đoạn ghi âm."

Đoạn ghi âm vang lên, rè rè tiếng gió nhưng giọng nói thì không thể nhầm lẫn. Đó là tiếng của Lâm Duyệt, nhưng cô ấy đang khóc.

"Thầy không thể làm thế với em! Nếu thầy không dừng lại, em sẽ đưa những bức ảnh này cho Cục trưởng Cố. Em biết thầy và Hiệu trưởng đang làm gì sau lưng mọi người..."

Và sau đó là một giọng nam trầm ấm, đầy vẻ hiền từ nhưng lại khiến người nghe lạnh sống lưng: "Lâm Duyệt, em còn trẻ, đừng để sự tò mò giết chết tương lai của mình. Con đường Chunxi này không chỉ có lụa là đâu, nó còn có cả hố sâu đấy."

Hứa Yên run rẩy nắm chặt lấy vạt áo của Cố Viễn Trình. Giọng nam đó chính là thầy Hiệu phó. Nhưng điều kinh khủng hơn là Lâm Duyệt đã nhắc đến "những gì thầy và Hiệu trưởng đang làm". Vậy là cả bộ máy lãnh đạo trường đều dính líu?

"Đi thôi." Cố Viễn Trình lạnh lùng dắt cô ra ngoài sau khi thanh toán tiền. Gương mặt anh lúc này như phủ một lớp băng mỏng.

Vừa về đến cổng trường, họ bắt gặp Tô Mạt đang đứng đó, vẻ mặt hốt hoảng. Thấy Hứa Yên, Tô Mạt lao tới chụp lấy tay cô: "Hứa Yên, cứu tớ! Có người đột nhập vào tủ đồ của tớ. Họ lấy đi cuốn sổ ký họa của tớ rồi. Trong đó có những bức vẽ tớ vẽ Lâm Duyệt ngày cuối cùng..."

Cố Viễn Trình ngay lập tức kéo Hứa Yên lùi lại, chắn giữa cô và Tô Mạt. "Tô Mạt, tại sao cậu không báo cảnh sát mà lại tìm Hứa Yên?"

"Tớ... tớ không tin cảnh sát! Bố cậu là Cục trưởng, ông ấy đang bao che cho họ!" Tô Mạt gào lên, nước mắt giàn dụa.

Hứa Yên nhìn Tô Mạt, trái tim cô thắt lại. Cô định bước tới an ủi nhưng Cố Viễn Trình giữ chặt vai cô. Anh nhìn Tô Mạt bằng ánh mắt dò xét: "Cuốn sổ đó có gì mà họ phải lấy?"

"Tớ vẽ... tớ vẽ một người đàn ông mặc áo mưa vàng đang đứng ở lan can tầng 3. Tớ chỉ mới vẽ được cái bóng, nhưng tớ chắc chắn đó không phải thầy Lý."

Manh mối lại một lần nữa xoay quanh chiếc áo mưa vàng. Cố Viễn Trình đưa Hứa Yên vào lớp, anh không rời cô nửa bước ngay cả trong giờ học. Anh dùng tay trái nắm lấy tay cô dưới gầm bàn, tay phải vẫn thản nhiên ghi chép bài tập. Sự ấm áp từ lòng bàn tay anh giúp cô giữ được sự tỉnh táo giữa những luồng thông tin hỗn loạn.

"Viễn Trình, tớ muốn đến nhà Lâm Duyệt." Hứa Yên thì thầm. "Tớ nghĩ chúng ta bỏ sót điều gì đó trong phòng của cậu ấy."

"Được, tối nay tớ dẫn cậu đi. Tớ có chìa khóa dự phòng." Cố Viễn Trình khẽ siết tay cô, một hành động "sủng" thầm lặng nhưng đầy uy quyền.