Biệt thự nhà họ Lâm nằm ở khu ngoại ô giàu có nhất Thành Đô, bao quanh là những hàng cây long não cao vút. Kể từ sau cái chết của Lâm Duyệt, ngôi nhà này luôn đóng cửa im lìm vì ông Lâm bận rộn với các cuộc họp báo chí và đối phó với cảnh sát.
Cố Viễn Trình dắt Hứa Yên lẩn qua lối cửa sau dành cho người làm. Anh dường như quá thông thạo đường đi lối bước ở đây.
"Sao cậu có chìa khóa?"
"Hồi nhỏ tớ và Lâm Duyệt thường xuyên chơi ở đây. Bố tớ và bố cậu ấy là bạn thân." Anh nói, giọng mang chút cay đắng.
Họ bước vào phòng của Lâm Duyệt. Mọi thứ vẫn giữ nguyên: mùi nước hoa hoa hồng nhàn nhạt, những chú gấu bông đắt tiền. Hứa Yên lật tìm ở giá sách, còn Cố Viễn Trình kiểm tra dưới gầm giường và các hốc tường.
Bất chợt, Hứa Yên nhìn thấy một chiếc hộp nhạc hình con quay đặt trên bàn trang điểm. Cô nhớ Lâm Duyệt từng rất quý nó. Khi cô khẽ vặn dây cót, giai điệu bài "City of Stars" vang lên. Nhưng con quay không quay đều, nó khựng lại ở một góc.
Hứa Yên cẩn thận cạy đế hộp nhạc ra. Bên trong không có tiền hay đồ trang sức, mà là một chiếc thẻ nhớ máy ảnh nhỏ xíu.
"Viễn Trình, nhìn này!"
Đúng lúc đó, ánh đèn pha ô tô rọi thẳng vào cửa sổ phòng. Tiếng động cơ xe sang trọng gầm rú dưới sân.
"Bố tớ đến rồi." Cố Viễn Trình biến sắc. "Hứa Yên, trốn vào tủ quần áo. Mau lên!"
Anh đẩy cô vào tủ quần áo rộng lớn đầy những bộ váy hiệu của Lâm Duyệt, rồi chính anh cũng chui vào sau, ôm chặt lấy cô trong bóng tối. Không gian chật hẹp khiến hơi thở của họ quyện vào nhau. Hứa Yên cảm nhận được nhịp tim đập nhanh của anh và lồng ngực vững chãi đang bao bọc lấy mình.
Cửa phòng mở ra. Tiếng giày da nện trên sàn gỗ.
"Cục trưởng Cố, ông chắc chắn con trai ông không dính líu chứ?" Một giọng nói lạ vang lên.
"Viễn Trình nó rất thông minh, nhưng nó quá bướng bỉnh. Tôi đã cho người theo dõi nó. Nó đang ở cạnh con bé Hứa Yên đó. Cứ để chúng tìm kiếm, những gì cần giấu tôi đã giấu hết rồi." Giọng bố Cố Viễn Trình vang lên lạnh lùng, không chút cảm xúc của một người cha.
Hứa Yên cảm thấy người Cố Viễn Trình cứng đờ. Anh đang run lên vì giận dữ. Cô không suy nghĩ nhiều, vươn tay ôm lấy cổ anh, áp mặt vào ngực anh như một lời an ủi thầm lặng. Cố Viễn Trình cúi xuống, vùi mặt vào hõm vai cô, hít hà mùi hương xà phòng thanh khiết trên người cô để tìm lại sự bình tĩnh.
Họ đứng đó, giữa sào huyệt của những kẻ đang che giấu sự thật, nhưng lại thấy ấm áp lạ kỳ vì có nhau. Trong bóng tối của chiếc tủ quần áo, Cố Viễn Trình khẽ hôn lên đỉnh đầu cô, một nụ hôn chứa đựng sự hứa hẹn: Anh sẽ bảo vệ cô đến cùng, ngay cả khi phải đối đầu với chính người thân của mình.
Đợi khi tiếng xe đi xa, họ mới bò ra ngoài. Cố Viễn Trình nắm chặt chiếc thẻ nhớ trong tay, mắt anh đỏ ngầu.
"Hứa Yên, chúng ta không thể về nhà nữa. Tối nay cậu phải ở khách sạn với tớ. Bố tớ đã cho người canh gác ở khu tập thể rồi."
Sự "chiếm hữu" và sủng ái của anh lúc này mang theo màu sắc của sự sinh tồn. Anh nắm tay cô, dắt cô chạy ra khỏi khu biệt thự dưới màn đêm Thành Đô. Phía trước họ là sự thật tàn khốc, nhưng chỉ cần bàn tay này không buông, Hứa Yên biết mình sẽ không bao giờ gục ngã.