MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Trong Đêm TuyếtChương 10: ĐÊM KHÔNG NGỦ Ở KHÁCH SẠN CỔ TÍCH

Tiếng Chuông Trong Đêm Tuyết

Chương 10: ĐÊM KHÔNG NGỦ Ở KHÁCH SẠN CỔ TÍCH

576 từ · ~3 phút đọc

Sau khi thoát khỏi biệt thự nhà họ Lâm, Cố Viễn Trình không đưa Hứa Yên về khu tập thể. Anh biết nơi đó giờ đây không còn an toàn. Anh lái chiếc xe mô tô phân khối lớn xuyên qua những con phố Thành Đô đang chìm trong sương sớm, đưa cô đến một khách sạn nhỏ mang phong cách cổ điển nằm khuất trong một con ngõ ở quận Thanh Dương.

"Tối nay chúng ta ở đây. Đây là tài sản riêng của mẹ tớ để lại, bố tớ không biết chỗ này." Cố Viễn Trình nói, giọng anh vẫn còn vương chút khàn đặc vì trận tranh cãi gián tiếp với bố mình lúc nãy.

Căn phòng rộng rãi, thơm mùi tinh dầu oải hương. Hứa Yên ngồi trên mép giường, cảm thấy mình vừa trải qua một bộ phim hành động. Cố Viễn Trình lấy ra một chiếc laptop nhỏ, cắm chiếc thẻ nhớ mà họ tìm thấy trong hộp nhạc của Lâm Duyệt vào.

Cả hai nín thở. Màn hình hiện lên một loạt ảnh và video. Không phải là ảnh chụp chung hay clip vui chơi, mà là những tấm ảnh chụp trộm các bản hợp đồng chuyển nhượng đất đai trái phép tại khu vực ngoại ô Thành Đô. Trong đó, chữ ký của bố Cố Viễn Trình và bố Lâm Duyệt nằm cạnh nhau, đỏ rực như máu.

Nhưng điều khiến Hứa Yên lạnh sống lưng nhất là một đoạn video ngắn. Trong video, Lâm Duyệt đang đứng ở sân thượng nhà trường, quay lại cảnh thầy Hiệu phó đang nhận một bọc tiền lớn từ một người lạ mặt mặc áo mưa vàng. Kẻ đó tháo mũ ra, và gương mặt hiện lên chính là trợ lý thân cận của ông Lâm.

"Lâm Duyệt đã tống tiền họ..." Hứa Yên thào thào. "Cậu ấy không phải chỉ là nạn nhân, cậu ấy đã cố gắng dùng cái này để ngăn chặn bố mình lún sâu vào tội ác, nhưng đồng thời cũng muốn có tiền để rời khỏi Thành Đô."

Cố Viễn Trình đập mạnh tay xuống bàn. "Sự ngốc nghếch của cậu ấy đã dẫn đến cái chết. Những kẻ đó không bao giờ để yên cho một người nắm giữ bằng chứng sống."

Nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu và sự run rẩy của Viễn Trình, Hứa Yên không kìm lòng được. Cô bước tới, từ phía sau ôm lấy bờ vai rộng của anh. Cô áp mặt vào lưng anh, cảm nhận nhịp tim đang đập hỗn loạn của người thiếu niên vốn luôn tỏ ra mạnh mẽ.

"Viễn Trình, đừng tự trách mình. Cậu đã làm tất cả những gì có thể rồi."

Cố Viễn Trình xoay người lại, kéo cô vào lòng, ôm thật chặt như thể cô là chiếc phao cứu sinh duy nhất của anh. "Hứa Yên, tớ chỉ còn cậu thôi. Tớ sẽ đưa sự thật này ra ánh sáng, dù người đứng sau có là ai đi nữa."

Đêm đó, họ không ngủ. Cố Viễn Trình bắt Hứa Yên đi tắm nước nóng để sưởi ấm, còn anh ngồi ngoài phòng khách canh chừng. Anh còn chu đáo gọi dịch vụ phòng mang lên một bát canh nấm nóng hổi và dỗ dành cô ăn hết. Sự "sủng ái" của anh lúc này mang vẻ bao bọc, che chở của một người đàn ông trưởng thành, khiến Hứa Yên thấy lòng mình vừa đau xót vừa ngọt ngào.