MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Trong Đêm TuyếtChương 11: LỜI THÚ TỘI

Tiếng Chuông Trong Đêm Tuyết

Chương 11: LỜI THÚ TỘI

521 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm sau, tuyết bắt đầu tan, để lại những vũng nước đục ngầu trên đường phố Thành Đô. Hứa Yên và Cố Viễn Trình quay lại trường với một kế hoạch liều lĩnh. Họ cần phải tìm được chiếc áo mưa vàng thực sự - bằng chứng vật chất quan trọng nhất.

Trong giờ tự học, Cố Viễn Trình lén ra ngoài gặp chú Vương để giao nộp một phần dữ liệu (anh vẫn giữ lại phần quan trọng nhất để bảo vệ Hứa Yên). Trong khi đó, Hứa Yên nhận được một mẩu giấy kẹp trong sách: "Muốn biết sự thật về mẹ Cố Viễn Trình, hãy ra sau vườn cây bạch quả."

Dù đã hứa với Viễn Trình không đi đâu một mình, nhưng trí tò mò và lòng muốn giúp anh đã khiến Hứa Yên bước đi. Sau vườn cây bạch quả, cô bắt gặp thầy Hiệu phó đang đứng đợi sẵn. Ông ta không còn vẻ hiền từ thường ngày, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm.

"Hứa Yên, em là một cô gái thông minh. Đừng đi quá sâu vào chuyện này. Em có biết tại sao mẹ Viễn Trình lại qua đời không? Bà ấy cũng giống em, quá tò mò về những việc của chồng mình."

Hứa Yên lùi lại, tay siết chặt cái còi báo động trong túi áo. "Thầy định giết em giống như đã giết Lâm Duyệt sao?"

"Ta không giết Lâm Duyệt. Đó là tai nạn. Ta chỉ muốn lấy lại chiếc thẻ nhớ, nhưng con bé đó quá bướng bỉnh." Ông ta tiến lại gần.

Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau bụi cây. Cố Viễn Trình lao ra, đấm thẳng vào mặt tên Hiệu phó một cú trời giáng. Anh đứng chắn trước mặt Hứa Yên, hơi thở hổn hển, gương mặt hiện rõ sự điên cuồng.

"Ông dám chạm vào cô ấy?"

Đội cảnh sát do chú Vương dẫn đầu cũng nhanh chóng ập đến. Hóa ra, Cố Viễn Trình đã lường trước việc Hứa Yên sẽ bị dụ dỗ nên đã gắn định vị siêu nhỏ vào chiếc kẹp tóc của cô tối qua.

Tên Hiệu phó bị còng tay, nhưng trước khi đi, ông ta cười lớn: "Viễn Trình, mày nghĩ mày thắng sao? Mày có dám bắt cả bố mày không?"

Không gian im lặng đến đáng sợ. Cố Viễn Trình đứng sừng sững dưới cơn mưa tuyết tan lạnh lẽo. Hứa Yên chạy lại, nắm lấy bàn tay đang rướm máu của anh. Cô không nói gì, chỉ dùng khăn tay của mình cẩn thận lau đi những vết bẩn.

"Viễn Trình, chúng ta về thôi." Cô dịu dàng nói.

Cố Viễn Trình cúi xuống, tựa đầu vào vai cô, nước mắt anh rơi xuống vai áo cô, nóng hổi giữa tiết trời đông giá. "Hứa Yên, cảm ơn cậu vì đã không bỏ tớ lại một mình."

Hành động sủng ái lớn nhất không phải là chiều chuộng lúc vui vẻ, mà là sự kiên trì ở bên khi đối phương sụp đổ. Hứa Yên biết, kể từ khoảnh khắc này, cô và anh đã không còn đường lui.