Sau vụ bắt giữ Hiệu phó, trường Trung học số 1 Thành Đô rơi vào một cuộc thanh trừng lớn. Bố của Cố Viễn Trình bị đình chỉ công tác để điều tra. Viễn Trình đưa Hứa Yên về căn hộ riêng của mẹ anh ở khu ngoại ô để tránh sự săn đón của báo chí.
Trong căn hộ yên tĩnh, hai người cùng nhau xem lại chiếc thẻ nhớ một lần nữa. Lần này, họ phát hiện ra một tệp tin ẩn. Đó là một bản di chúc của mẹ Viễn Trình. Trong đó, bà nói rằng bà đã giấu bằng chứng về các giao dịch đen ở một nơi mà chỉ có Viễn Trình mới biết - chính là chiếc áo mưa vàng cũ của ông nội anh để lại trong kho.
Hóa ra, chiếc áo mưa vàng mà kẻ sát nhân dùng để ngụy trang chỉ là một sự mô phỏng. Chiếc áo mưa thật sự đang nắm giữ bằng chứng hạ bệ toàn bộ đường dây tội phạm này chính là kỷ vật của gia đình họ Cố.
"Kẻ sát nhân mặc áo mưa vàng là vì hắn biết về chiếc áo mưa này. Hắn muốn đổ tội cho bố tớ nếu vụ việc bị bại lộ." Viễn Trình giải thích, ánh mắt anh hiện rõ sự thông minh và quyết đoán.
Buổi tối, khi hai người ngồi bên ban công nhìn xuống ánh đèn Thành Đô lung linh, Cố Viễn Trình bất ngờ lấy ra một hộp quà nhỏ. Bên trong là một sợi dây chuyền vàng trắng có đính một viên đá quý màu xanh nhạt như màu mắt của Hứa Yên.
"Quà đền bù cho cậu vì những ngày qua đã phải chịu sợ hãi." Anh tự tay đeo cho cô, ngón tay khẽ lướt qua làn da cổ nhạy cảm khiến cô rùng mình.
"Viễn Trình, tớ không cần những thứ này..."
"Tớ muốn dành cho cậu những gì tốt nhất." Anh xoay người cô lại, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cô. Đó không phải là một nụ hôn mãnh liệt, mà là một lời thề nguyền đầy trân trọng. "Hứa Yên, sau khi vụ án này kết thúc, tớ sẽ đưa cậu đi du lịch khắp thế giới. Chúng ta sẽ rời khỏi Thành Đô một thời gian, chỉ có hai chúng ta thôi."
Sự sủng ái của anh dành cho cô ngày càng mang đậm tính "chiếm hữu" ngọt ngào. Anh không cho phép cô làm bất cứ việc gì nặng nhọc, ngay cả việc gọt trái cây anh cũng tranh làm. Anh muốn bù đắp cho cô tất cả những thiệt thòi mà một "người vô hình" đã phải chịu đựng bấy lâu nay.
Nhưng ngay lúc sự ngọt ngào đang lên đến đỉnh điểm, điện thoại của Viễn Trình rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: "Chiếc áo mưa thật đang ở trong tay tao. Muốn lấy lại, hãy mang con bé Hứa Yên đến bến tàu cũ vào đêm nay."
Kẻ thủ ác thật sự - kẻ đã mặc chiếc áo mưa vàng đêm đó - vẫn còn lẩn trốn trong bóng tối. Và hắn ta đã nhắm vào điểm yếu duy nhất của Cố Viễn Trình: Hứa Yên.
Trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu giữa lòng Thành Đô cổ kính.