Thành Đô về đêm không bao giờ thực sự tĩnh lặng, nhưng bến tàu cũ ở ngoại ô lại mang một vẻ hoang phế đến rợn người. Tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền mục nát và tiếng gió rít qua những khe hở của container tạo nên một bản nhạc tang tóc.
Cố Viễn Trình nắm chặt chiếc điện thoại, khớp xương trắng bệch. Anh nhìn sang Hứa Yên đang ngồi ở ghế phụ, ánh mắt anh vừa đau đớn vừa kiên định. Anh không muốn đưa cô đến đây, nhưng kẻ bắt cóc - kẻ đang nắm giữ chiếc áo mưa thật sự - đã khẳng định: Nếu không thấy Hứa Yên, hắn sẽ đốt trụi mọi bằng chứng.
"Đừng rời khỏi xe cho đến khi tớ ra hiệu, hiểu không?" Viễn Trình vươn tay, vuốt nhẹ má Hứa Yên. Bàn tay anh ấm nóng, trái ngược hoàn toàn với không khí lạnh lẽo bên ngoài.
"Viễn Trình, tớ muốn đi cùng cậu. Tớ không muốn cậu đối đầu với hắn một mình." Hứa Yên nắm lấy vạt áo anh, đôi mắt rưng rưng.
"Nghe lời tớ." Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu lên trán cô. "Cậu là sinh mệnh của tớ. Chỉ cần cậu an toàn, tớ có thể đối mặt với cả thế giới."
Viễn Trình bước xuống xe, dáng người cao lớn đơn độc dưới ánh đèn cao áp nhạt nhòa. Từ trong bóng tối của một kho hàng, một bóng người mặc áo mưa vàng bước ra. Hắn ta không còn giấu mặt nữa. Đó là trợ lý thân cận của ông Lâm - kẻ đã xuất hiện trong video của Lâm Duyệt.
"Viễn Trình, mày rất giống bố mày, đều cứng đầu như nhau." Hắn cười khẩy, tay cầm một can xăng và một chiếc áo mưa cũ nát khác - chiếc áo của ông nội Viễn Trình.
"Bố tôi không giống ông. Ông ấy phạm sai lầm vì quyền lực, còn ông là một kẻ giết người máu lạnh." Viễn Trình lạnh lùng đáp, tay anh lén nhấn một nút trên đồng hồ thông minh để kích hoạt thiết bị gây nhiễu sóng mà chú Vương đã đưa.
Trong khi đó, Hứa Yên ở trong xe cảm thấy bồn chồn không yên. Cô nhìn thấy một bóng người khác đang lẻn ra phía sau Viễn Trình với một thanh sắt. Không kịp suy nghĩ, cô bung cửa xe, hét lớn: "Viễn Trình! Đằng sau!"
Tiếng hét của cô làm kẻ đánh lén giật mình. Viễn Trình phản ứng cực nhanh, anh xoay người tung một cú đá sấm sét vào bụng tên kia. Nhưng cũng chính lúc này, tên trợ lý áo mưa vàng đã châm lửa vào chiếc áo mưa cũ.
"Không!" Viễn Trình gào lên, lao vào đám cháy để cứu lấy kỷ vật của ông nội và cũng là bằng chứng cuối cùng.
Hứa Yên lao tới, dùng chiếc áo khoác của mình để dập lửa cùng anh. Đám cháy nhỏ dần, nhưng tên trợ lý đã rút ra một con dao găm, lao thẳng về phía Hứa Yên. Trong tích tắc, Viễn Trình đã chắn trước mặt cô. Lưỡi dao sượt qua cánh tay anh, máu đỏ thấm đẫm lớp áo sơ mi trắng.
Sự sủng ái của anh dành cho cô là thế đấy - bất chấp tính mạng để làm lá chắn cho cô. Anh vật lộn với tên sát nhân dưới làn mưa phùn Thành Đô, trong khi tiếng còi cảnh sát bắt đầu vang lên từ xa.