MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Chuông Trong Đêm TuyếtChương 14: DỊU DÀNG

Tiếng Chuông Trong Đêm Tuyết

Chương 14: DỊU DÀNG

488 từ · ~3 phút đọc

Bệnh viện Nhân dân Thành Đô nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Viễn Trình nằm trên giường bệnh, cánh tay trái đã được băng bó cẩn thận. Anh nhìn cô gái đang ngồi ngủ gục bên cạnh giường mình, lòng trào lên một cảm giác ấm áp khó tả.

Hứa Yên tỉnh giấc khi cảm thấy một bàn tay xoa nhẹ lên tóc mình. "Cậu tỉnh rồi sao? Để tớ gọi bác sĩ."

"Đừng, cứ để tớ nhìn cậu một lát." Giọng Viễn Trình yếu ớt nhưng đầy nuông chiều. "Cậu có bị thương chỗ nào không? Lúc nãy tớ thấy cậu ngã..."

"Tớ không sao. Cậu mới là người suýt mất mạng đấy!" Hứa Yên vừa nói vừa khóc, những giọt nước mắt rơi lã chã xuống mu bàn tay anh.

Viễn Trình dùng bàn tay còn lại kéo cô vào lòng, để đầu cô tựa lên ngực mình. "Đừng khóc. Nhìn cậu khóc tớ còn đau hơn vết thương này. Hứa Yên, cậu biết không, lúc nhìn thấy con dao lao về phía cậu, tớ đã nghĩ nếu cậu có mệnh hệ gì, tớ sẽ thiêu rụi cả cái Thành Đô này."

Sự sủng ái của anh có chút cực đoan, có chút ngang ngược, nhưng lại khiến Hứa Yên cảm thấy mình là người quan trọng nhất thế gian.

Sáng hôm sau, chú Vương mang tin vui đến. Chiếc áo mưa cũ dù bị cháy một phần nhưng bên trong lớp lót bí mật vẫn giữ được chiếc micro-film ghi lại toàn bộ danh sách các quan chức nhận hối lộ và cả bằng chứng ông Lâm chỉ đạo giết Lâm Duyệt để bịt đầu mối. Tên trợ lý đã khai hết tất cả. Vụ án chấn động Thành Đô cuối cùng cũng tìm thấy ánh sáng.

Trong những ngày Viễn Trình nằm viện, Hứa Yên chăm sóc anh từng li từng tí. Cô tự tay nấu cháo, gọt hoa quả, thậm chí là giúp anh lau mặt. Cố đại thiếu gia vốn quen được người hầu kẻ hạ, nay lại tỏ ra vô cùng hưởng thụ sự chăm sóc của "bạn gái nhỏ".

"Hứa Yên, cháo hơi nóng, cậu thổi cho tớ đi." Anh nũng nịu như một đứa trẻ, dù cánh tay phải hoàn toàn bình thường.

Hứa Yên đỏ mặt nhưng vẫn làm theo. Cô biết anh đang cố tình, nhưng cô nguyện ý chiều chuộng anh. Bởi cô biết, chàng trai này đã đánh đổi cả tương lai và sự an toàn của gia đình để đứng về phía cô, về phía sự thật.

"Sau khi ra viện, tớ sẽ đưa cậu về gặp bà nội tớ ở vùng ngoại ô." Viễn Trình đột ngột nói, ánh mắt nghiêm túc. "Tớ muốn thưa chuyện với bà về chúng ta. Tớ muốn danh chính ngôn thuận bảo vệ cậu cả đời."

Lời tỏ tình giản đơn giữa căn phòng bệnh trắng toát lại mang sức nặng hơn vạn lời thề non hẹn biển.