Ngày Viễn Trình ra viện cũng là lúc Thành Đô bước vào những ngày cuối đông đầu xuân. Những cành bạch quả khô khốc bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Vụ án kết thúc, ông Lâm và những kẻ liên quan phải nhận án tù chung thân. Bố của Viễn Trình dù không trực tiếp giết người nhưng cũng bị kỷ luật nặng và phải rời khỏi ngành.
Cố gia không còn quyền thế như trước, nhưng Viễn Trình có vẻ nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Anh dùng số tiền tiết kiệm riêng của mình mua một căn hộ nhỏ hơn nhưng ấm cúng ở khu vực trung tâm, gần trường đại học mà cả hai cùng nhắm tới.
"Đây sẽ là nhà của chúng ta." Anh dắt tay Hứa Yên bước vào căn hộ ngập tràn ánh nắng. Trên tường, anh đã treo sẵn bức ảnh hai người chụp chung dưới gốc bạch quả vào ngày tuyết rơi đầu mùa.
Anh sủng ái cô bằng cách biến mọi sở thích nhỏ nhặt của cô thành hiện thực. Cô thích đọc sách, anh xây một giá sách kịch trần. Cô thích nấu ăn, anh sắm sửa một căn bếp đầy đủ tiện nghi hiện đại nhất.
Tối hôm đó, họ ngồi bên ban công nhìn xuống phố phường Thành Đô tấp nập. Viễn Trình ôm Hứa Yên từ phía sau, cằm tựa lên vai cô.
"Hứa Yên, cảm ơn cậu đã xuất hiện trong đời tớ. Nếu không có cậu, có lẽ tớ vẫn chỉ là một cỗ máy lạnh lùng sống dưới bóng của bố tớ."
"Tớ cũng vậy. Cảm ơn cậu đã nhìn thấy tớ giữa đám đông."
Viễn Trình lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Không phải dây chuyền hay nhẫn kim cương đắt tiền, mà là một chiếc kẹp tóc hình con bướm mới bằng bạc nguyên chất, tinh xảo hơn chiếc cũ gấp nhiều lần. Trên cánh bướm có khắc hai chữ cái viết tắt: Y & T (Yên & Trình).
"Chiếc cũ đã mất trong đám cháy ở bến tàu. Chiếc này tớ tự tay thiết kế. Nó tượng trưng cho sự tái sinh. Hứa Yên, sau này mỗi mùa đông ở Thành Đô, tớ đều sẽ cài nó cho cậu."
Anh xoay người cô lại, trao một nụ hôn nồng cháy nhưng cũng đầy trân trọng. Mùa đông khắc nghiệt đã qua, vụ án mạng và những âm mưu đã lùi vào dĩ vãng. Trước mắt họ là một cuộc sống mới, nơi tình yêu không còn bị che phủ bởi bóng tối của tội ác.
Hứa Yên dựa vào lồng ngực vững chãi của Viễn Trình, thầm nghĩ: Hóa ra, kết thúc của một vụ án mạng lại là sự bắt đầu của một câu chuyện ngôn tình ngọt ngào nhất mà cô từng biết. Tại thành phố Thành Đô này, tuyết có thể lạnh, nhưng lòng người - nếu tìm đúng mảnh ghép của mình - sẽ luôn ấm áp như mùa xuân.