Biển bắt đầu thay đổi.
Không phải bằng sóng.
Mà bằng âm thanh.
Một tiếng gào vang lên giữa đêm.
Không phải tiếng người.
Không phải tiếng thú.
Nó giống như một âm thanh bị bóp méo bởi nước, gió và bóng tối—kéo dài, rền rĩ, như thể có ai đó đang bị xé khỏi thế giới này.
Tiếng gào ấy xuyên qua thân ghe, xuyên qua da thịt, xuyên thẳng vào não tôi.
Tôi đông cứng.
Phong cũng vậy.
Anh quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt anh không còn bình tĩnh.
“Anh nghe thấy chứ?” tôi thì thầm.
Phong gật đầu.
Nhưng điều đáng sợ hơn là:
Không ai khác phản ứng.
Những người trên ghe vẫn ngồi im lặng, như thể họ không nghe thấy gì.
Điều đó khiến tôi nhận ra một sự thật đáng sợ:
👉 Tiếng gào ấy… chỉ dành cho chúng tôi.
Ghe tiếp tục lao vào bóng tối.
Sóng đập mạnh hơn.
Nước biển bắn lên mặt mọi người.
Một vài người bắt đầu nôn ói.
Không khí trên ghe trở nên nặng nề, hôi tanh và hỗn loạn.
Gã đàn ông xăm trổ đứng ở đầu ghe.
Hắn không còn giả vờ thân thiện nữa.
Ánh mắt hắn lạnh, sắc, vô cảm.
Hắn nhìn từng người như nhìn những món hàng.
Gã đàn ông trẻ đứng phía sau hắn.
Tay hắn không rời khỏi con dao.
Tôi thấy rõ ánh kim loại lóe lên trong bóng tối.
Phong nghiêng đầu sát tai tôi.
“Có gì đó không ổn,” anh nói rất khẽ.
“Từ lúc nào?”
“Từ đầu.”
Tôi nhìn anh.
Trong ánh trăng nhợt nhạt, gương mặt anh không còn là gương mặt của chàng trai trầm lặng tôi từng gặp ở quán cà phê.
Nó sắc lạnh hơn.
Cứng rắn hơn.
Và nguy hiểm hơn.
Khoảng nửa đêm, một tiếng hét vang lên.
Một người phụ nữ đứng bật dậy.
“Máu!”
Tất cả quay lại.
Dưới chân cô ta, trên sàn ghe, có một vệt đỏ sẫm.
Máu.
Không nhiều.
Nhưng đủ để khiến mọi người hoảng loạn.
“Máu của ai?”
“Có ai bị thương không?”
Không ai trả lời.
Gã đàn ông xăm trổ bước đến.
Hắn cúi xuống, chạm tay vào vệt máu.
Rồi đưa lên mũi ngửi.
Một hành động nhỏ.
Nhưng khiến tôi buồn nôn.
“Không phải tai nạn,” hắn nói.
Giọng hắn bình thản.
Mọi người nhìn nhau.
Không ai hiểu hắn muốn nói gì.
Gã đàn ông trẻ cười khẽ.
Một nụ cười mỏng, lạnh.
“Có người bắt đầu chơi trò trốn tìm rồi.”
Câu nói ấy khiến không khí trên ghe đông cứng.
Tiếng gào lại vang lên.
Lần này, nó gần hơn.
Gần đến mức tôi có cảm giác nó đang đứng ngay sau lưng mình.
Tôi quay đầu lại.
Bóng tối.
Không có gì.
Nhưng cảm giác bị nhìn chằm chằm thì vẫn còn đó.
Tôi không dám quay lại phía trước.
Vì tôi biết, nếu quay lại, tôi sẽ thấy thứ gì đó mà mình không muốn thấy.
Phong nhìn tôi.
Ánh mắt anh tối lại.
Anh đứng dậy.
Hành động ấy khiến mọi người chú ý.
“Anh làm gì?” tôi thì thầm.
Phong không trả lời.
Anh bước về phía cuối ghe.
Nơi người đàn ông trung niên đã biến mất trước đó.
Gã đàn ông trẻ nhìn anh.
Ánh mắt hắn sắc lại.
“Ngồi xuống,” hắn nói.
Phong không dừng lại.
Không khí trên ghe lập tức thay đổi.
Gã đàn ông xăm trổ quay lại.
Ánh mắt hắn lạnh như dao.
“Cậu không nghe lời à?” hắn hỏi.
Phong quay sang nhìn hắn.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy một thứ gì đó rất lạ trong ánh mắt Phong.
Không phải sợ hãi.
Mà là…
thách thức.
“Tôi chỉ muốn biết,” Phong nói chậm rãi,
“người đàn ông biến mất lúc nãy… đang ở đâu.”
Cả ghe im phăng phắc.
Gã đàn ông xăm trổ cười.
Một nụ cười không có chút vui vẻ.
“Cậu tò mò quá,” hắn nói.
Phong không trả lời.
Anh bước thêm một bước.
Ngay lúc đó, gã đàn ông trẻ rút dao.
Ánh thép lóe lên trong đêm.
“Quay lại chỗ,” hắn nói.
Giọng hắn không lớn.
Nhưng đủ để mọi người hiểu rằng:
👉 Đây không còn là lời cảnh cáo.
Mọi thứ diễn ra rất nhanh.
Phong không lùi lại.
Anh nhìn thẳng vào con dao.
Rồi nói một câu khiến tất cả sững sờ:
“Nếu muốn giết người, thì đừng giả vờ.”
Câu nói ấy như một mũi dao cắm thẳng vào không khí.
Gã đàn ông trẻ khựng lại.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy ánh mắt hắn thay đổi.
Không còn là ánh mắt của kẻ săn mồi.
Mà là ánh mắt của kẻ bị lột mặt nạ.
Gã đàn ông xăm trổ bước đến.
Hắn đặt tay lên vai Phong.
Bàn tay hắn to, thô ráp, nặng nề.
“Cậu thông minh,” hắn nói.
“Nhưng thông minh quá… thì dễ chết sớm.”
Phong nhìn hắn.
Không nói gì.
Nhưng tôi biết:
👉 Từ giây phút này, Phong đã trở thành mục tiêu.
Ghe chao mạnh.
Một con sóng lớn đập vào thân ghe.
Mọi người ngã nghiêng.
Trong lúc hỗn loạn, tôi nghe thấy một tiếng động lạ.
Không phải tiếng sóng.
Không phải tiếng gió.
Mà là tiếng kéo lê.
Tôi nhìn xuống sàn ghe.
Vệt máu lúc nãy đã dài hơn.
Như thể có thứ gì đó đang bị kéo đi.
Tôi nhìn theo vệt máu.
Nó dẫn về phía khoang ghe phía dưới.
Một nơi tối om.
Không ai dám xuống đó.
Tiếng gào lại vang lên.
Lần này, nó không còn là âm thanh mơ hồ.
Nó giống tiếng người hơn.
Nhưng bị bóp méo.
Như thể có ai đó đang bị bịt miệng.
Tôi quay sang Phong.
“Có người ở dưới đó,” tôi thì thầm.
Phong nhìn khoang ghe.
Ánh mắt anh tối lại.
Rồi anh nói một câu khiến tim tôi thắt lại:
“Không chỉ có người.”
Gã đàn ông xăm trổ ra hiệu.
Gã đàn ông trẻ bước xuống khoang ghe.
Mọi người nín thở.
Không ai nói gì.
Chỉ có tiếng sóng.
Và tiếng tim đập.
Vài giây sau…
Một tiếng hét vang lên từ khoang ghe.
Không phải tiếng hét của người bị giết.
Mà là tiếng hét của kẻ vừa nhìn thấy thứ gì đó vượt quá sức tưởng tượng.
Gã đàn ông trẻ lao lên.
Mặt hắn tái mét.
“Có… có cái gì đó ở dưới đó,” hắn nói.
Giọng hắn run.
Lần đầu tiên, tôi thấy hắn sợ.
Gã đàn ông xăm trổ nhìn hắn.
Ánh mắt hắn tối lại.
“Là gì?” hắn hỏi.
Gã đàn ông trẻ lắc đầu.
“Không phải người.”
Không khí trên ghe đông cứng.
Mọi người nhìn nhau.
Một nỗi sợ hãi nguyên thủy lan ra.
Ngay lúc đó, một bàn tay từ khoang ghe thò lên.
Một bàn tay đầy máu.
Bám vào mép ghe.
Mọi người hét lên.
Một người đàn ông được kéo lên.
Chính là người trung niên đã biến mất.
Nhưng ông ta không còn giống con người nữa.
Quần áo rách nát.
Da tái nhợt.
Đôi mắt mở to.
Miệng há ra.
Nhưng không có tiếng nói.
Chỉ có tiếng gào.
Tiếng gào quen thuộc.
Tiếng gào tôi đã nghe từ đầu.
Phong nhìn cảnh đó.
Ánh mắt anh không còn là ánh mắt của người bình thường.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ mặt tối của anh.
Anh không sợ.
Anh không hoảng loạn.
Anh… quan sát.
Như thể anh đã đoán trước điều này.
Phong quay sang nhìn tôi.
Anh nói rất khẽ:
“Anh thấy chưa?”
“Thấy gì?” tôi hỏi.
Phong nhìn người đàn ông đang gào thét.
Rồi nói:
“Biển không giết người.”
“Con người mới giết người.”
Và ngay lúc đó, gã đàn ông xăm trổ bước lên.
Hắn nhìn người đàn ông trung niên.
Không chút cảm xúc.
Rồi, trước ánh mắt của tất cả mọi người…
Hắn đẩy ông ta xuống biển.
Một cú đẩy dứt khoát.
Không do dự.
Không thương xót.
Tiếng gào bị sóng biển nuốt chửng.
Mặt nước đóng lại.
Không còn gì nữa.
Chỉ còn lại biển.
Và máu.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra một điều:
👉 Chuyến vượt biên này đã biến thành địa ngục.
Và điều đáng sợ nhất…
Là Phong không còn là người tôi từng nghĩ.
Anh không phải nạn nhân.
Anh là người hiểu rõ địa ngục này hơn bất kỳ ai.
Anh quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt anh tối như biển đêm.
“Bây giờ,” anh nói,
“trò chơi mới bắt đầu.”