MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Gào Trong ĐêmChương 4: NGƯỜI BIẾN MẤT

Tiếng Gào Trong Đêm

Chương 4: NGƯỜI BIẾN MẤT

1,188 từ · ~6 phút đọc

Biển đêm nuốt lấy chiếc ghe như một con quái vật há miệng.

Bóng tối phủ xuống mọi thứ, dày đến mức tưởng chừng có thể chạm tay vào được. Ánh trăng bị mây che khuất, chỉ còn lại vài vệt sáng nhợt nhạt trôi trên mặt sóng.

Chiếc ghe lắc lư, kẽo kẹt như một thân xác già nua đang bị kéo ra khỏi thế giới của nó.

Không ai nói gì.

Sau câu nói của gã đàn ông xăm trổ—“Có một người thừa”—không khí trên ghe đông cứng lại.

Mọi ánh mắt bắt đầu dò xét nhau.

Không còn là ánh mắt của những người cùng chung số phận.

Mà là ánh mắt của những kẻ đang tự hỏi:

Người thừa đó… có phải là mình không?

Tôi cảm nhận rõ sự thay đổi trong không khí.

Con người khi đứng trước cái chết sẽ không còn nghĩ đến đạo đức hay lòng trắc ẩn.

Họ chỉ nghĩ đến một điều duy nhất:

Làm sao để sống sót.

Phong ngồi sát bên tôi.

Vai anh căng cứng.

Hơi thở anh trở nên nặng hơn.

Tôi nghe thấy nhịp tim anh—gấp gáp, bất ổn.

Tôi chợt nhận ra một điều đáng sợ:

Ở đây, không ai tin ai nữa.

Tiếng máy ghe lại nổ lên.

Chiếc ghe tiếp tục lao vào bóng tối.

Gã đàn ông trẻ đứng ở mũi ghe, tay vẫn đặt lên cán dao giấu trong áo.

Ánh mắt hắn quét qua từng người.

Chậm rãi.

Tỉ mỉ.

Như thể đang chọn một món hàng.

Tôi không thích cách hắn nhìn.

Không phải ánh nhìn của con người.

Mà là ánh nhìn của kẻ đang đo lường giá trị sinh mạng của người khác.

Người phụ nữ mặc váy mỏng ngồi phía trước tôi bắt đầu run.

Tôi thấy bàn tay cô ta siết chặt mép váy.

Phong nhìn cảnh đó, ánh mắt anh tối lại.

Anh ghé sát tai tôi, nói rất khẽ:

“Họ không phải người đưa đường.”

“Vậy họ là gì?” tôi hỏi.

Phong im lặng vài giây.

Rồi nói:

“Là thợ săn.”

Câu nói ấy khiến sống lưng tôi lạnh toát.

Biển càng lúc càng dữ.

Sóng đập vào thân ghe, tạo ra những âm thanh trầm đục.

Một người đàn ông trung niên ngồi phía cuối ghe bắt đầu ho dữ dội.

Ông ta ôm ngực, thở hổn hển.

“Cho… cho tôi uống nước…”

Giọng ông ta yếu ớt.

Không ai đáp.

Không ai dám quay lại nhìn ông ta.

Gã đàn ông xăm trổ liếc ông ta một cái.

Ánh mắt lạnh như đá.

“Im đi,” hắn nói.

Người đàn ông vẫn ho.

Tiếng ho vang lên giữa đêm, nghe như tiếng gõ cửa của tử thần.

Gã đàn ông trẻ quay lại.

Hắn bước đến gần người đàn ông trung niên.

“Ông làm ồn,” hắn nói.

Giọng hắn bình thản đến đáng sợ.

“Tôi… tôi chỉ…”

Chưa kịp nói hết câu, gã đàn ông trẻ đã túm lấy cổ áo ông ta.

Cả ghe nín thở.

Không ai dám can thiệp.

Không ai dám nói gì.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy bản chất thật của chuyến đi này.

Đây không phải là một cuộc vượt biên.

Đây là một cuộc phân loại.

Ai yếu—sẽ bị loại bỏ.

Ai mạnh—mới được sống.

Phong nắm chặt tay tôi.

Bàn tay anh lạnh ngắt.

“Đừng nhìn,” anh thì thầm.

Nhưng tôi vẫn nhìn.

Vì tôi biết: nếu tôi quay đi, tôi sẽ không bao giờ hiểu được điều gì đang chờ chúng tôi phía trước.

Gã đàn ông trẻ buông người đàn ông trung niên ra.

Ông ta ngã xuống, thở dốc.

Không ai đỡ.

Không ai hỏi.

Không ai quan tâm.

Con người lúc này không còn là con người.

Họ là những sinh vật đang tranh giành sự sống.

Đêm trôi qua chậm chạp.

Ghe ra xa hơn.

Bờ biển đã biến mất từ lâu.

Chỉ còn lại biển.

Và trời.

Và bóng tối.

Khoảng gần sáng, một chuyện kỳ lạ xảy ra.

Người đàn ông trung niên—người vừa ho dữ dội lúc nãy—biến mất.

Ban đầu, không ai nhận ra.

Cho đến khi một người phụ nữ ngồi gần đó lên tiếng:

“Ông ấy đâu rồi?”

Câu hỏi vang lên như một tiếng sét giữa đêm.

Mọi người quay đầu lại.

Chỗ ông ta ngồi trống không.

Không có dấu hiệu vật lộn.

Không có tiếng kêu.

Không có vết máu.

Chỉ có một chiếc áo khoác cũ nằm trên sàn ghe.

Không khí trên ghe lập tức thay đổi.

Một nỗi sợ hãi nguyên thủy lan ra như dịch bệnh.

“Ông ấy rơi xuống biển à?”

“Hay… bị sóng cuốn đi?”

Không ai trả lời.

Gã đàn ông xăm trổ bước đến.

Hắn cúi xuống nhặt chiếc áo khoác.

Ngửi.

Một hành động rất nhỏ.

Nhưng khiến tôi rùng mình.

Hắn quay lại nhìn mọi người.

Nụ cười trên môi hắn chậm rãi hiện ra.

“Không ai rơi xuống biển cả,” hắn nói.

Giọng hắn bình thản đến đáng sợ.

Mọi người im lặng.

“Ông ta… tự đi,” hắn nói tiếp.

Một vài người bắt đầu khóc.

Một vài người bắt đầu run.

Tôi biết hắn đang nói dối.

Nhưng điều đáng sợ hơn là:

Không ai dám phản bác.

Phong nhìn tôi.

Ánh mắt anh lúc này không còn bình tĩnh nữa.

Anh thì thầm:

“Ông ta không tự đi.”

“Tôi biết.”

“Ông ta bị chọn.”

Câu nói ấy khiến tim tôi thắt lại.

Sau sự việc đó, mọi người không còn dám ngủ.

Ai cũng ngồi sát lại với nhau.

Nhưng càng sát nhau, tôi càng cảm nhận rõ sự xa cách.

Mỗi người đều giữ một khoảng cách vô hình.

Không phải vì lịch sự.

Mà vì sợ.

Sợ người bên cạnh mình sẽ là người tiếp theo bị “chọn”.

Gã đàn ông trẻ bắt đầu đi dọc ghe.

Hắn quan sát từng người.

Ánh mắt hắn dừng lại ở cô gái mặc váy mỏng.

Lần này, hắn nhìn rất lâu.

Quá lâu.

Cô gái cúi đầu.

Vai cô run lên.

Tôi thấy bàn tay Phong siết chặt.

Hơi thở anh trở nên nặng nề.

Tôi biết anh đang kìm nén điều gì đó.

Không phải ghen.

Mà là phẫn nộ.

Gã đàn ông trẻ cúi xuống, ghé sát tai cô gái.

Hắn nói gì đó.

Rất khẽ.

Nhưng tôi thấy gương mặt cô gái tái nhợt.

Hắn đứng thẳng dậy.

Nhìn mọi người.

Rồi nói:

“Ở đây, ai không có giá trị… sẽ bị bỏ lại.”

Câu nói ấy không cần giải thích.

Ai cũng hiểu.

Tôi cảm nhận rõ ràng một thứ quyền lực ghê gớm đang bao trùm chiếc ghe.

Quyền lực của kẻ nắm sinh mạng người khác trong tay.

Phong ghé sát tai tôi, nói nhỏ:

“Bây giờ anh hiểu vì sao tôi nói đừng theo tôi chưa?”

Tôi không trả lời.

Vì tôi biết:

Dù có muốn quay đầu lại, cũng đã quá muộn.

Đêm tiếp tục trôi.

Sóng càng lúc càng lớn.

Ghe chao đảo.

Mọi người bắt đầu kiệt sức.

Trong lúc hỗn loạn ấy, tôi lại nghe thấy tiếng gào.

Lần này, nó rõ ràng hơn.

Nó không phát ra từ biển.

Mà phát ra từ… ngay dưới lòng ghe.

Tôi quay sang Phong.

Anh cũng nghe thấy.

Ánh mắt anh tối lại.

“Không chỉ có người chết trên biển,” anh thì thầm.

“Còn gì nữa?” tôi hỏi.

Phong nhìn tôi.

Ánh mắt anh sâu đến mức tôi có cảm giác mình đang nhìn vào một vực thẳm.

Anh nói:

“Có những thứ… chưa từng là người.”

Ngay lúc đó, một tiếng động mạnh vang lên từ khoang ghe phía dưới.

Mọi người giật mình.

Gã đàn ông xăm trổ quay lại.

Hắn nhìn về phía khoang ghe.

Trong ánh mắt hắn, lần đầu tiên, tôi thấy một thứ cảm xúc khác.

Không phải lạnh lùng.

Mà là…

Sợ hãi.

Và trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra một điều kinh hoàng:

Người biến mất chưa phải là điều đáng sợ nhất.

Điều đáng sợ nhất là…

Có thứ gì đó đang theo chúng tôi trên biển.

Không phải người.

Không phải ma.

Mà là một thứ gì đó còn khủng khiếp hơn.