MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Gào Trong ĐêmChương 3: ĐÊM KHÔNG CÓ ĐƯỜNG VỀ

Tiếng Gào Trong Đêm

Chương 3: ĐÊM KHÔNG CÓ ĐƯỜNG VỀ

1,168 từ · ~6 phút đọc

Biển đêm không giống biển ban ngày.

Ban ngày, nó còn có màu xanh, có ánh nắng, có tiếng người.

Nhưng khi đêm xuống, biển trở thành một thứ gì đó khác—một sinh vật khổng lồ đang ngủ, thở bằng những con sóng đen ngòm.

Đêm hôm ấy, chúng tôi rời làng.

Không ai nói lớn.

Không ai khóc.

Không ai dám quay đầu lại nhìn.

Những con người chuẩn bị vượt biên đều mang chung một ánh mắt:

ánh mắt của kẻ đã đặt cược mạng sống vào một con đường không biết điểm đến.

Ghe nằm ở cuối bãi biển, gần khu rừng dừa nước hoang vu.

Ánh trăng mờ nhạt chiếu xuống mặt nước, vỡ ra thành những mảnh sáng lạnh lẽo.

Phong đứng cạnh tôi.

Anh im lặng từ lúc rời nhà đến giờ.

Gió thổi mạnh.

Tôi nhìn anh.

Trong ánh trăng, gương mặt anh sắc nét đến lạ thường—một vẻ đẹp u tối, lạnh lẽo, nhưng đầy sức hút.

“Anh vẫn có thể quay lại,” tôi nói khẽ.

Phong không nhìn tôi.

“Không còn kịp nữa,” anh đáp.

Giọng anh trầm, như tiếng sóng vỗ dưới đáy sâu.

Trên bãi biển, có khoảng mười mấy người.

Đàn ông, phụ nữ, vài người lớn tuổi.

Họ đứng thành từng nhóm nhỏ, nói chuyện bằng giọng thì thầm.

Không ai dám nói lớn.

Vì ai cũng biết:

chỉ cần một tiếng động lạ, tất cả sẽ tan biến như bọt biển.

Hai người đàn ông đứng gần chiếc ghe.

Họ là những kẻ dẫn đường.

Tôi nhìn họ.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Người thứ nhất khoảng hơn bốn mươi tuổi, thân hình to lớn, vai rộng, cơ bắp nổi rõ dưới chiếc áo ba lỗ. Trên cánh tay ông ta là những hình xăm mờ nhạt—những con rồng, con rắn đã phai màu theo thời gian.

Khuôn mặt ông ta sạm nắng, đôi mắt nhỏ, sắc và lạnh.

Người thứ hai trẻ hơn, khoảng ba mươi tuổi.

Anh ta cao, gầy, gương mặt dài, môi mỏng, ánh mắt lúc nào cũng như đang cười, nhưng nụ cười ấy không hề chạm tới mắt.

Nó giống nụ cười của một con thú săn mồi.

Phong khẽ nói với tôi:

“Đừng nhìn họ lâu.”

“Tại sao?”

Phong không trả lời.

Anh chỉ khẽ lắc đầu.

Mọi người bắt đầu lên ghe.

Tiếng gỗ kẽo kẹt vang lên giữa đêm.

Chiếc ghe nhỏ hơn tôi tưởng.

Cũ.

Hẹp.

Và chật đến mức đáng sợ.

Khi tôi bước lên, tay Phong vô thức nắm lấy tay tôi.

Bàn tay anh lạnh.

Nhưng lực siết rất chặt.

Không phải vì thân mật.

Mà vì sợ.

Tôi ngồi xuống một góc ghe.

Phong ngồi sát bên tôi.

Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở của anh.

Mùi da thịt, mùi mồ hôi, mùi biển—tất cả hòa lẫn, tạo thành một thứ cảm giác rất bản năng.

Ở một nơi mà cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, con người ta trở nên nhạy cảm hơn với sự hiện diện của nhau.

Một người phụ nữ ngồi phía trước chúng tôi.

Cô ta khoảng hai mươi mấy tuổi.

Mặc chiếc váy mỏng.

Trong ánh trăng, làn da cô ta trắng đến kỳ lạ.

Cô ta liên tục quay lại nhìn Phong.

Ánh mắt không che giấu điều gì.

Phong tránh ánh nhìn ấy.

Anh cúi đầu.

Tôi chợt nhận ra một điều:

Ở đây, mọi ánh mắt đều mang một thứ cảm xúc cực đoan.

Sợ hãi.

Hy vọng.

Và… dục vọng.

Giống như những kẻ đang đứng giữa ranh giới sống – chết, muốn nắm lấy bất cứ thứ gì chứng minh rằng mình còn sống.

Người đàn ông xăm trổ đứng ở đầu ghe.

Ông ta nói bằng giọng khàn khàn:

“Nghe đây.”

Mọi người im lặng.

“Lên ghe rồi thì không được hỏi nhiều.

Không được bật đèn.

Không được gây tiếng động lớn.

Ai làm sai quy tắc… tự chịu hậu quả.”

Ông ta cười.

Một nụ cười không có chút thân thiện.

Người đàn ông trẻ đứng bên cạnh tiếp lời:

“Đi biển không phải chuyện chơi.

Muốn sống thì ngoan ngoãn.”

Câu nói ấy khiến không khí trên ghe lạnh xuống.

Phong nghiêng đầu sát tai tôi, nói rất khẽ:

“Anh thấy họ thế nào?”

“Không giống người tốt,” tôi đáp.

Phong khẽ cười.

Nhưng nụ cười của anh không hề vui.

“Ở đây,” anh nói, “không có ai là người tốt.”

Ghe bắt đầu rời bờ.

Tiếng máy nổ vang lên, xé toạc màn đêm.

Bãi biển lùi dần phía sau.

Những ánh đèn làng nhỏ bé như những đốm lửa sắp tắt.

Tôi nhìn lại.

Một cảm giác kỳ lạ tràn lên ngực.

Giống như cảm giác khi người ta nhìn thấy quê hương lần cuối.

Phong cũng nhìn về phía bờ.

Ánh mắt anh tối lại.

Tôi chợt thấy tay anh run nhẹ.

Tôi đặt tay lên tay anh.

Phong không rút ra.

Ngược lại, anh siết chặt hơn.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rõ ràng nhịp tim anh.

Nhanh.

Mạnh.

Và đầy bất ổn.

Biển bắt đầu động.

Sóng lớn hơn.

Ghe chao đảo.

Một vài người phụ nữ bắt đầu khóc.

Người đàn ông xăm trổ quay lại, quát:

“Im!”

Tiếng khóc tắt ngay lập tức.

Trong ánh trăng, tôi thấy ánh mắt ông ta.

Không phải ánh mắt của người cứu người.

Mà là ánh mắt của kẻ đang kiểm soát con mồi.

Người đàn ông trẻ bước lại gần nhóm chúng tôi.

Anh ta nhìn từng người một.

Khi ánh mắt anh ta dừng lại ở cô gái mặc váy mỏng phía trước, anh ta nhìn lâu hơn.

Ánh mắt ấy không che giấu điều gì.

Cô gái cúi đầu.

Tôi thấy vai cô ta run nhẹ.

Phong nhìn cảnh đó, mặt anh tối lại.

Anh ghé sát tai tôi, nói rất khẽ:

“Nếu có chuyện gì xảy ra… đừng tin bất kỳ ai.”

“Cả anh sao?” tôi hỏi.

Phong im lặng.

Một lúc sau, anh nói:

“Đặc biệt là tôi.”

Câu nói ấy khiến tim tôi khựng lại.

Ghe ra xa hơn.

Bờ biển biến mất.

Chỉ còn lại biển và trời.

Và bóng tối.

Đột nhiên, tiếng máy ghe khựng lại.

Một âm thanh lạ vang lên.

Ghe chao mạnh.

Mọi người hoảng loạn.

“Chuyện gì vậy?” ai đó hỏi.

Người đàn ông xăm trổ không trả lời ngay.

Ông ta cúi xuống kiểm tra máy.

Người đàn ông trẻ đứng phía sau, tay đặt lên cán dao giấu trong áo.

Tôi nhìn thấy.

Tim tôi lạnh đi.

Phong cũng nhìn thấy.

Anh khẽ siết tay tôi.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nghe thấy một âm thanh quen thuộc.

Tiếng gào.

Rất khẽ.

Nhưng rõ ràng.

Nó vang lên từ phía sau ghe.

Không ai khác nghe thấy.

Chỉ có tôi.

Và Phong.

Anh quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt anh biến đổi.

“Anh cũng nghe thấy?” tôi thì thầm.

Phong gật đầu.

Ghe rung lên lần nữa.

Người đàn ông xăm trổ đứng dậy.

Ông ta quay lại nhìn mọi người.

Trong ánh mắt ông ta, không còn chút giả tạo nào.

Chỉ còn lại một thứ cảm xúc trần trụi:

Sự lạnh lùng của kẻ sắp ra tay.

Ông ta nói chậm rãi:

“Có một người… thừa.”

Mọi người nhìn nhau.

Không ai hiểu ông ta nói gì.

Nhưng tôi hiểu.

Và Phong cũng hiểu.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra:

Chuyến vượt biên này không chỉ là một cuộc trốn chạy.

Nó là một cuộc săn.

Và chúng tôi…

chỉ là con mồi.

Ở phía sau ghe, tiếng gào vang lên lần nữa.

Lần này, nó không còn xa nữa.

Nó ở rất gần.

Gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của nó trên gáy mình.

Tôi quay đầu lại.

Bóng tối đặc quánh.

Không có ai.

Nhưng tôi biết:

Đêm nay…

máu sẽ đổ.