MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Gào Trong ĐêmChương 2: NGƯỜI ĐÀN ÔNG MANG ÁNH MẮT BIỂN ĐÊM

Tiếng Gào Trong Đêm

Chương 2: NGƯỜI ĐÀN ÔNG MANG ÁNH MẮT BIỂN ĐÊM

1,119 từ · ~6 phút đọc

Từ sau đêm nghe tiếng gào, tôi bắt đầu nhìn ngôi làng này bằng một con mắt khác.

Mọi thứ vẫn vậy—những con đường đất ngoằn ngoèo, những mái nhà thấp bé, những hàng dừa nghiêng mình trong gió biển. Nhưng cảm giác quen thuộc đã biến mất, thay vào đó là một nỗi bất an âm ỉ, như thể dưới lớp bình yên kia đang che giấu một điều gì đó rất cũ… và rất đen tối.

Tôi không kể với ai về những gì mình đã thấy.

Ở vùng quê này, người ta tin vào ma quỷ, nhưng lại sợ nhắc đến nó. Có những câu chuyện chỉ tồn tại trong lời thì thầm, trong ánh mắt né tránh và trong những cái lắc đầu mơ hồ.

Buổi sáng hôm đó, tôi ra chợ.

Chợ làng nằm sát bờ biển, nơi những chiếc ghe đánh cá cập bến từ lúc trời còn chưa sáng. Mùi cá tươi, mùi khói bếp và mùi muối biển hòa lẫn vào nhau, tạo thành một thứ không khí vừa sống động, vừa nặng nề.

Tôi bước chậm rãi giữa những sạp hàng.

Người bán cá, người bán rau, người bán bánh… tất cả đều nói cười rôm rả. Không ai có vẻ gì là đã nghe thấy tiếng gào đêm qua.

Tôi tự hỏi:

Hay chỉ mình tôi nghe thấy?

Đúng lúc ấy, tôi nhìn thấy anh.

Anh đứng ở mép chợ, quay lưng về phía tôi.

Một dáng người cao, gầy, khoác chiếc áo sơ mi sẫm màu, tóc hơi dài, rối nhẹ như vừa trải qua một đêm không ngủ.

Có gì đó ở anh khiến tôi chú ý.

Không phải vì anh quá nổi bật, mà vì anh mang một vẻ cô độc rất giống tôi.

Tôi không biết vì sao mình lại nhìn anh lâu đến thế.

Chỉ đến khi anh quay đầu lại, ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi mới giật mình.

Ánh mắt ấy…

Nó sâu, tối và lạnh như mặt biển lúc nửa đêm.

Không phải ánh mắt của một người trẻ tuổi bình thường.

Nó giống ánh mắt của một người đã nhìn thấy quá nhiều thứ mà lẽ ra không nên thấy.

Anh nhìn tôi vài giây.

Không nói gì.

Không cười.

Chỉ nhìn.

Rồi anh quay đi.

Khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác như mình vừa chạm vào một điều gì đó rất nguy hiểm.

Buổi chiều, tôi gặp lại anh.

Lúc ấy, tôi đang ngồi ở quán cà phê nhỏ ven biển—nơi hiếm hoi trong làng có wifi và vài chiếc bàn gỗ cũ kỹ.

Biển trước mặt trải dài một màu xám.

Sóng vỗ đều đều, như một nhịp tim khổng lồ.

Anh bước vào quán.

Lần này, tôi nhìn rõ hơn khuôn mặt anh.

Anh khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Gương mặt góc cạnh, làn da rám nắng, sống mũi cao, đôi môi mỏng. Trên gương mặt ấy không có nhiều biểu cảm, nhưng lại toát lên một vẻ gì đó vừa lạnh lùng, vừa mệt mỏi.

Anh ngồi ở bàn đối diện tôi.

Chỉ cách một chiếc bàn.

Quán vắng.

Chủ quán bật một bản nhạc cũ, tiếng đàn guitar vang lên chậm rãi.

Một lúc lâu, anh mới lên tiếng:

“Đêm qua… anh có ra biển không?”

Tôi sững lại.

Tôi nhìn anh.

Anh không nhìn tôi.

Anh nhìn ra biển.

Giọng anh trầm, khẽ, như thể sợ ai đó nghe thấy.

“Tại sao anh hỏi vậy?”

Anh im lặng vài giây.

Rồi nói:

“Vì tôi thấy anh.”

Tim tôi đập mạnh.

“Thấy tôi?”

“Ừ.”

Anh quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt anh không có vẻ đùa cợt.

“Khoảng ba giờ sáng. Ở bãi biển.”

Tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Anh nói đúng thời điểm.

Không sai một phút.

“Tôi cũng ở đó,” anh nói tiếp, giọng vẫn đều đều. “Nhưng anh không thấy tôi.”

Tôi không biết phải trả lời thế nào.

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh.

“Anh theo dõi tôi à?”

Anh lắc đầu.

“Không.”

Anh im lặng thêm một lúc.

Rồi nói một câu khiến tôi nghẹn họng:

“Anh cũng nghe thấy tiếng gào, đúng không?”

Tôi nhìn anh chằm chằm.

Không khí giữa chúng tôi bỗng trở nên nặng nề.

Tôi không trả lời ngay.

Nhưng ánh mắt tôi đã phản bội tôi.

Anh khẽ cười.

Một nụ cười rất nhạt.

“Ở cái làng này,” anh nói, “không phải ai cũng nghe thấy nó.”

Tôi nuốt khan.

“Vậy… anh là ai?”

Anh nhìn tôi, rồi nói:

“Phong.”

Chỉ một từ.

Ngắn gọn.

Không thêm gì nữa.

“Tôi mới về đây.”

Tôi gật đầu.

“Tôi là…” tôi định nói tên mình, nhưng anh ngắt lời.

“Không cần nói.”

Tôi ngạc nhiên.

“Sao lại không cần?”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt anh sâu hơn.

“Rồi tôi cũng sẽ biết.”

Câu nói ấy khiến tôi nổi da gà.

Chúng tôi ngồi im lặng rất lâu.

Chỉ có tiếng sóng biển và tiếng nhạc.

Cuối cùng, chính tôi là người phá vỡ sự im lặng.

“Anh về đây làm gì?”

Phong không trả lời ngay.

Anh nhìn ra biển.

Rất lâu.

Rồi nói:

“Để đi.”

Tôi không hiểu.

“Đi đâu?”

Anh quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt anh lúc này không còn lạnh nữa.

Nó mang một nỗi buồn rất sâu.

“Đi khỏi nơi này.”

Tôi cười nhẹ.

“Ở đây đâu đến nỗi tệ.”

Phong nhìn tôi.

Nụ cười trên môi tôi dần tắt.

“Anh không hiểu đâu,” anh nói.

Giọng anh trầm xuống.

“Ở đây, nếu ở lại lâu, anh sẽ chết.”

Tôi tưởng anh đùa.

Nhưng ánh mắt anh không hề đùa.

Vài ngày sau, tôi gặp lại Phong ở bãi biển.

Lúc đó trời đã tối.

Hoàng hôn nhuộm đỏ mặt biển.

Phong đứng một mình, nhìn ra xa.

Tôi bước đến.

“Anh lại ra đây à?”

Phong gật đầu.

Một lúc sau, anh nói:

“Tôi sắp đi.”

“Đi đâu?”

“Ra biển.”

Tôi nhìn anh.

“Anh là ngư dân à?”

Phong lắc đầu.

“Không.”

Anh im lặng.

Rồi nói:

“Gia đình tôi sắp vượt biên.”

Tôi giật mình.

Ở thời buổi này, hai chữ “vượt biên” mang một ý nghĩa rất nặng.

Nguy hiểm.

Phi pháp.

Và đầy rủi ro.

“Anh điên à?” tôi buột miệng.

Phong không phản ứng.

Anh nhìn biển.

“Tôi không còn lựa chọn.”

“Vì sao?”

Phong quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt anh lúc này không còn lạnh lùng nữa.

Nó giống ánh mắt của một người đang đứng trước bờ vực.

“Nếu ở lại,” anh nói chậm rãi, “tôi sẽ mất tất cả.”

Tôi không hỏi thêm.

Vì tôi biết, có những câu hỏi không nên hỏi.

Gió biển thổi mạnh.

Tôi chợt nhận ra một điều kỳ lạ.

Từ khi gặp Phong, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng gào thường xuyên hơn.

Và điều đáng sợ nhất…

Là mỗi lần nghe thấy nó, tôi đều có cảm giác như tiếng gào ấy đang tiến gần đến chúng tôi hơn.

Phong quay sang nhìn tôi.

Anh nói một câu khiến tôi không bao giờ quên:

“Nếu anh muốn sống, đừng theo tôi.”

Tôi cười.

“Anh nghĩ tôi sợ à?”

Phong nhìn tôi.

Ánh mắt anh sâu hơn bao giờ hết.

“Không,” anh nói khẽ.

“Tôi sợ anh.”

Đêm hôm đó, tôi lại nghe thấy tiếng gào.

Nhưng lần này, nó không phát ra từ biển.

Mà phát ra từ phía ngôi nhà của Phong.

Tôi đứng lặng trong bóng tối.

Và trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều:

Phong không chỉ là một chàng trai bí ẩn.

Anh là cánh cửa dẫn tôi bước vào một bi kịch mà tôi không thể quay đầu lại.