Hạ Lam: Mất Hút Giữa Cảm Hứng
Mặt trời đã lên cao, xuyên qua ô cửa sổ gác xép, nhưng Hạ Lam vẫn ngồi yên trên chiếc ghế sofa cũ kỹ. Cảm giác mệt mỏi thể chất lẫn tinh thần sau một đêm thức trắng không là gì so với sự trống rỗng đột ngột. Sự ra đi của Thẩm Dương diễn ra quá nhanh, quá dứt khoát, để lại một khoảng trống lạnh lẽo ngay sau khi lửa cảm xúc vừa tắt.
Cô mở cuốn sổ phác thảo, vuốt ve góc giấy bị ố đỏ vì rượu vang. Những nét vẽ đêm qua vẫn còn đó, nhưng chúng giờ đây dường như vô hồn. Hạ Lam vốn là người sống theo cảm hứng, và cô biết rõ cảm hứng đêm qua không phải là ánh sáng, mà là Thẩm Dương. Anh là một gam màu trầm, sắc nét, hoàn toàn xa lạ nhưng lại bám sâu vào tâm trí cô.
Cô đứng dậy, pha một ly cà phê đậm đặc, cố gắng ép mình quay lại công việc. Bức tranh đặt hàng vẫn dang dở, nhưng bàn tay cô không thể làm theo ý muốn. Thay vì vẽ những đường nét vui tươi, phóng khoáng, cô lại liên tục vẽ ra những hình khối vuông vức, lạnh lẽo, những mô hình kiến trúc khô khan, và đặc biệt là một đôi mắt sắc lạnh, điềm tĩnh. Đó là hình ảnh Thẩm Dương.
Cô không biết tên thật của anh, không biết anh làm nghề gì, sống ở đâu. Anh chỉ là một cái tên thoáng qua và một cái ôm vội vã trên sân thượng.
Hạ Lam tự nhủ rằng đó chỉ là sự hấp dẫn nhất thời, một liều thuốc giải độc cho sự cô độc và bí bách của cuộc sống nghệ sĩ. Cô là người theo đuổi tự do, và Thẩm Dương, với chiếc vest đen và khuôn mặt khắc kỷ, đại diện cho mọi sự ràng buộc mà cô luôn né tránh. Việc anh rời đi không lời hứa là tốt nhất cho cả hai.
Nhưng cứ mỗi khi nhắm mắt lại, cô lại nhớ đến hơi thở gấp gáp của anh, sự run rẩy nhẹ khi anh cởi bỏ chiếc vest, và câu nói: "Đây là lần đầu tiên tôi... làm điều gì đó hoàn toàn không có kế hoạch."
Cô quyết định ra ngoài, tìm kiếm một nguồn sáng mới, một quán cà phê ồn ào hay một góc phố khác. Cô muốn xóa đi "Mùa Hè Vĩnh Cửu" và sân thượng đầy gió khỏi ký ức.
Thẩm Dương: Lỗ Hổng Trong Hệ Thống
Thẩm Dương trở về căn hộ cao cấp của mình khi thành phố còn đang chìm trong sương sớm. Tắm nước lạnh không thể gột rửa được cảm giác cháy bỏng anh mang về từ đêm qua. Anh đứng trước gương, nhìn vào chiếc sơ mi trắng nhăn nhúm và đôi mắt thâm quầng. Anh đã bỏ lỡ cuộc họp đầu tiên trong năm, một điều chưa từng xảy ra kể từ khi anh thành lập công ty an ninh mạng S-Tech.
Anh ngồi vào bàn làm việc, trước màn hình máy tính với hàng ngàn dòng code và báo cáo mật. Công việc của anh đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, sự logic không khoan nhượng. Nhưng hôm nay, tâm trí anh như bị tấn công bởi một loại virus chưa từng biết: Hạ Lam.
Cô là lỗi hệ thống (system error) mà anh không thể kiểm soát.
Anh là Thẩm Dương, chuyên gia bảo mật hàng đầu, người tạo ra những tường lửa không thể xuyên thủng. Thế nhưng, chỉ một ánh mắt, một nụ hôn của cô, đã phá vỡ mọi phòng tuyến anh đã dày công xây dựng. Anh nhớ đến mùi sơn dầu thoang thoảng trên tóc cô, nụ cười thách thức, và sự tự do bùng nổ trong ánh mắt.
"Quên đi," anh tự nhủ. Đó chỉ là một đêm, một sai lầm ngọt ngào trong lịch trình hoàn hảo.
Anh bắt đầu làm việc, cố gắng lao vào những con số và mã hóa. Nhưng mọi thứ trở nên vô vị. Anh nhìn vào biểu đồ hiệu suất, và hình ảnh đường cong cơ thể cô gái kia lại hiện lên. Anh đọc báo cáo an ninh, và hình ảnh vệt sơn dầu trên má cô lại ám ảnh.
Sự kiểm soát của anh đang bị lung lay.
Thẩm Dương đã cố gắng điều tra. Với khả năng của mình, việc tìm ra một cô gái chỉ qua miêu tả địa điểm và một cái tên thoáng qua không khó. Anh chỉ cần vài phút.
Anh gõ "Quán bar Mùa Hè Vĩnh Cửu" vào công cụ tìm kiếm. Kết quả hiện ra. Anh định gõ tên cô – Hạ Lam – nhưng ngón tay anh lại dừng lại trên bàn phím.
Anh đột ngột nhận ra: Anh không được phép làm điều đó.
Nếu anh tìm thấy cô, nếu anh biết nơi cô ở, đó không còn là một khoảnh khắc ngẫu nhiên nữa. Đó sẽ là sự can thiệp có chủ đích vào cuộc đời cô, và quan trọng hơn, là sự thừa nhận rằng anh không thể quay lại cuộc sống cũ. Anh đã có quá nhiều gánh nặng, quá nhiều trách nhiệm, không thể kéo một linh hồn tự do như Hạ Lam vào thế giới đầy áp lực và nguy hiểm của mình.
Anh phải bảo vệ cô, bằng cách giữ khoảng cách.
Thẩm Dương hít một hơi sâu, gập máy tính lại. Cả ngày anh không làm được gì. Anh đã thất bại trong việc quay trở lại quỹ đạo. Anh cần một giải pháp.
Anh không thể liên lạc. Nhưng anh cũng không thể quên.
Bằng một quyết định trái ngược hoàn toàn với lý trí, Thẩm Dương quyết định: Anh sẽ tìm một công việc mới cho công ty mình. Một công việc sáng tạo, một nhiệm vụ trang trí nghệ thuật cho khu vực làm việc mới của S-Tech. Một công việc cần sự phóng khoáng, tự do và ngoài logic.
Đây là cách duy nhất để anh giữ cô lại, dưới vỏ bọc công việc, một cách an toàn và hợp lý nhất. Anh không tìm cô. Anh chỉ đang tìm một nghệ sĩ.
Ngày mai, anh sẽ nhờ thư ký tìm kiếm những họa sĩ có phong cách độc đáo ở khu phố nghệ thuật đó. Ngày mai, mọi chuyện sẽ không còn là ngẫu nhiên nữa.