Thẩm Dương: Sự Xâm Phạm Hợp Pháp
Hơn một tuần trôi qua kể từ đêm trên sân thượng, Thẩm Dương đã làm việc như một cái máy không cảm xúc, cố gắng bù đắp cho ngày nghỉ đột xuất và sự xao nhãng. Nhưng bên trong, anh biết rõ mình chỉ đang chờ đợi.
Sáng thứ Hai, khi ánh nắng xuyên qua cửa kính văn phòng S-Tech trên tầng cao nhất, Thư ký An – một người phụ nữ trẻ tuổi, thông minh và cực kỳ chuyên nghiệp – đặt tập hồ sơ lên bàn anh.
“Thưa Tổng Giám đốc, đây là danh sách ba nghệ sĩ có phong cách ‘độc đáo’ nhất ở khu phố nghệ thuật mà ngài yêu cầu. Họ đều có kinh nghiệm làm việc với các không gian thương mại lớn.”
Thẩm Dương gật đầu, cố giữ vẻ mặt bình thản. Anh cầm tập hồ sơ lên, bàn tay anh hơi siết lại. Đây là khoảnh khắc anh đang chờ đợi, và cũng là khoảnh khắc anh sợ hãi nhất. Nếu cô không có trong danh sách, anh sẽ phải chấp nhận buông bỏ.
Anh lật qua hồ sơ của người thứ nhất, rồi người thứ hai. Họ đều tài năng, nhưng thiếu đi sự hỗn loạn mà anh đang tìm kiếm.
Đến hồ sơ thứ ba, trái tim anh bỗng đập mạnh hơn một nhịp, một phản ứng sinh học mà anh đã lâu không cảm nhận.
Tên: Hạ Lam Nghề nghiệp: Họa sĩ Tự do / Nghệ sĩ sắp đặt Địa chỉ Studio: Gác xép chung cư cũ ở khu phố nghệ thuật (Đúng địa điểm!). Phong cách: Hiện đại, sử dụng ánh sáng và màu sắc đối lập mạnh. (Màu của đêm và ánh sáng bình minh).
Thẩm Dương nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Khác với vẻ ngoài mộc mạc, phóng khoáng đêm hôm đó, trong bức ảnh thẻ nghệ sĩ, Hạ Lam có mái tóc được thả tự nhiên, ánh mắt cô sắc sảo, tự tin. Cô vẫn là cô, một kiệt tác của sự tự do.
Dưới phần Kinh nghiệm, có một ghi chú viết tay nhỏ: "Không chấp nhận dự án bị giới hạn bởi tư duy cũ kỹ."
"Cố chấp," Thẩm Dương thầm nghĩ, nhưng một nụ cười gần như không thể nhận ra lại nở trên môi anh. Sự cố chấp đó chính là thứ khiến anh không thể quên.
Anh đóng tập hồ sơ lại, đặt riêng hồ sơ của Hạ Lam sang một bên.
“Liên hệ với cô Hạ Lam,” Thẩm Dương ra lệnh, giọng anh trở lại sự lạnh lùng thường thấy. "Sắp xếp một cuộc gặp vào chiều nay tại văn phòng của cô ấy. Tôi sẽ đích thân đến."
Thư ký An hơi ngạc nhiên. Tổng Giám đốc không bao giờ tự mình đến gặp gỡ một đối tác nghệ thuật nhỏ. Nhưng cô chỉ gật đầu: "Vâng, thưa ngài."
Hạ Lam: Chiếc Bẫy Ngọt Ngào
Khi nhận được cuộc gọi từ Thư ký An của Tập đoàn S-Tech, Hạ Lam gần như bật cười. S-Tech, một đế chế công nghệ lớn mạnh, lại tìm đến cô, một người chuyên vẽ những bức tranh trừu tượng và lập dị.
"Họ muốn một bức tranh tường. Tôi nghĩ họ tìm nhầm người rồi," Hạ Lam nói với người bạn thân qua điện thoại, sự hoài nghi hiện rõ trong giọng nói.
"Thử xem sao, Lam. Có thể họ chán ghét sự nhàm chán rồi," người bạn cô động viên.
Chiều hôm đó, Hạ Lam dọn dẹp sơ qua căn gác xép bừa bộn của mình. Cô mặc một chiếc quần jeans rộng và áo phông đơn giản, không cố gắng tạo vẻ chuyên nghiệp. Nếu họ muốn một nghệ sĩ thực thụ, họ phải chấp nhận sự chân thật của cô.
Đúng 3 giờ chiều, một chiếc Mercedes đen bóng dừng lại dưới chân chung cư cũ. Hai người bước ra. Một là Thư ký An, và người kia—
Thẩm Dương.
Hạ Lam đang đứng cạnh cửa sổ, nhìn xuống. Tim cô như bị bóp nghẹt. Mọi nỗ lực quên lãng, mọi sự tự nhủ về logic đều tan biến. Anh đang đứng đó, dưới ánh sáng ban ngày, không phải trong bóng tối mờ ảo của đêm. Anh càng thêm uy quyền, càng thêm xa cách, và càng thêm hấp dẫn.
Anh không phải là ngẫu nhiên. Anh là một cuộc điều tra có chủ đích.
Thẩm Dương bước lên bậc thang cũ kỹ, nơi anh đã từng leo lên cùng cô. Anh hít một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Anh không đến đây với tư cách là người đàn ông trên sân thượng, mà là Tổng Giám đốc S-Tech.
Khi anh bước vào căn gác xép, mùi sơn dầu, sự lộn xộn sáng tạo, và sự ấm áp của không gian này gần như đánh gục lớp phòng vệ của anh. Mắt anh chạm vào mắt Hạ Lam. Không còn sự tinh nghịch, chỉ còn sự cứng rắn, pha lẫn một chút tổn thương và tức giận.
"Chào cô Hạ," Thẩm Dương nói, giọng điệu chuyên nghiệp, lạnh lùng, cố gắng phủ nhận đêm hôm đó.
"Chào ngài Thẩm," Hạ Lam đáp, giọng cô sắc như dao cạo. "Thật bất ngờ khi một Tổng Giám đốc lớn lại đích thân đến đây để tìm kiếm một bức tranh tường."
Thẩm Dương không vòng vo. "Tôi cần một bức tranh không phải là tranh. Tôi cần một sự thể hiện của sự tự do và hỗn loạn để cân bằng với sự chính xác của công ty tôi. Hồ sơ của cô là lựa chọn tốt nhất."
"Hay là, tôi là lựa chọn duy nhất mà ngài thực sự muốn?" Hạ Lam phản công, bước lại gần anh, khoảng cách chỉ còn vài tấc. Cô cố tình nâng cằm, nhìn thẳng vào mắt anh.
Sự căng thẳng giữa họ dày đặc như không khí. Thư ký An đứng bên cạnh cảm thấy khó xử cực độ.
"Tôi đang nói về công việc, cô Hạ," Thẩm Dương nhấn mạnh, giọng anh hơi khàn đi.
Hạ Lam cười khẩy, một nụ cười đầy khiêu khích. Cô đưa tay, chạm vào cà vạt anh, giống như cách cô đã làm trên sân thượng.
"Công việc. Phải. Vậy hợp đồng này có điều khoản nào cấm chúng ta làm việc cùng nhau sau giờ hành chính không, Thẩm Dương?"
Thẩm Dương nắm lấy tay cô, kéo nhẹ khỏi cổ áo anh. Ánh mắt anh lúc này không còn là sự lạnh lùng của CEO, mà là sự cảnh báo của một người đàn ông đang cố gắng giữ mình.
"Đừng làm khó tôi, Hạ Lam. Tôi đến đây vì lý do chuyên môn."
"Thật sao?" Hạ Lam nói, kéo tay lại. "Vậy hãy cho tôi thấy sự chuyên môn đó đi. Gửi hợp đồng. Nhưng tôi cảnh báo trước, điều khoản riêng tư của tôi rất nghiêm ngặt. Đừng cố gắng điều tra thêm về tôi, cũng như đời tư của tôi. Và nếu ngài cố tình tiếp cận tôi ngoài công việc, hợp đồng sẽ bị hủy ngay lập tức."
Đây là sự thách thức trực tiếp. Hạ Lam đang đưa ra một ranh giới rõ ràng, một ranh giới mà cả hai đều biết, sẽ sớm bị phá vỡ. Thẩm Dương nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự đấu tranh. Anh biết rõ, anh đang ký vào một hợp đồng không phải với S-Tech, mà là với định mệnh của chính mình.
"Tuyệt vời. Tôi chấp nhận mọi điều khoản của cô," Thẩm Dương nói, một nụ cười mỏng manh xuất hiện. "Tôi sẽ gửi hợp đồng ngay lập tức."