MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Sét Ái TìnhChương 5

Tiếng Sét Ái Tình

Chương 5

1,175 từ · ~6 phút đọc

Hạ Lam: Một Màu Sắc Lạc Lối

Ngày đầu tiên làm việc tại S-Tech đối với Hạ Lam giống như việc một con mèo hoang bị nhốt vào một chiếc lồng kính sang trọng. Văn phòng làm việc được thiết kế tối giản, hiện đại, với tông màu trắng, xám, và thép không gỉ lạnh lẽo. Mọi người đều mặc đồng phục công sở chỉnh tề, di chuyển trong im lặng, chỉ có tiếng gõ bàn phím và tiếng máy điều hòa.

Hạ Lam, với chiếc áo thun quá khổ màu xanh đậm và quần yếm đã cũ, cùng chiếc ba lô vải vấy màu sơn, nổi bật như một vết mực loang trên tờ giấy trắng. Cô được cấp một thẻ ra vào tạm thời và một khu vực làm việc rộng rãi gần hành lang chính – khu vực mà trước đây vốn dành cho Giám đốc Dự án.

Nhiệm vụ của cô là tạo ra một bức tranh tường cỡ lớn ở khu vực nghỉ ngơi chung, một tác phẩm nghệ thuật phải thể hiện được sự phá vỡ, sự giải phóng – đúng như yêu cầu kỳ lạ của Thẩm Dương.

Cô trải dụng cụ vẽ của mình ra sàn, mùi sơn dầu ngay lập tức lan tỏa, phá vỡ bầu không khí vô trùng của văn phòng. Mọi ánh mắt của nhân viên S-Tech đều đổ dồn về phía cô, chứa đầy sự tò mò, lẫn cả sự nghi ngờ. Họ tự hỏi, cô gái lập dị này là ai, mà lại được đích thân Tổng Giám đốc mời đến và trao cho một vị trí đắc địa như vậy.

Trong lúc Hạ Lam đang trộn màu, Thư ký An bước đến. Cô gái thông minh này luôn giữ một nụ cười chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự đánh giá.

"Cô Hạ, Tổng Giám đốc yêu cầu tôi đảm bảo cô có mọi thứ cần thiết. Khu vực này sẽ được rào chắn lại, nhưng xin hãy lưu ý, chúng ta có một quy tắc nghiêm ngặt về... sự sạch sẽ," Thư ký An nhấn mạnh từ "sạch sẽ."

"Cảm ơn, tôi hiểu," Hạ Lam đáp, giọng cô điềm tĩnh. "Nhưng nghệ thuật vốn là sự lộn xộn có trật tự. Sẽ có chút bẩn, hy vọng S-Tech sẽ chịu đựng được."

Thư ký An chỉ mỉm cười và rời đi, nhưng Hạ Lam biết, sự căng thẳng đã bắt đầu.

Thẩm Dương: Sự Quan Tâm Ngoài Lịch Trình

Thẩm Dương ngồi trong văn phòng của mình, sau bức tường kính cách âm. Anh nhìn ra hành lang và thấy Hạ Lam. Cô đang dùng một bàn chải lớn, quăng những vệt màu ngẫu nhiên lên bức tường trắng. Nhìn cô làm việc là một sự đối lập hoàn toàn với cách anh làm việc: cô tràn đầy năng lượng, cơ thể di chuyển linh hoạt, không bị ràng buộc.

Sự hiện diện của cô đã thay đổi nhịp độ công việc của anh.

Anh thường xuyên bị mất tập trung. Cứ khoảng mười lăm phút, ánh mắt anh lại vô thức lướt qua màn hình máy tính, tìm kiếm hình bóng cô. Anh thấy cô đang tranh luận với một nhân viên kỹ thuật về vị trí lắp đèn, rồi cô lại cúi xuống, mái tóc sẫm màu đổ xuống che khuất khuôn mặt.

Cảm giác lo lắng vô cớ trào dâng trong anh. Liệu cô có ăn trưa chưa? Liệu cô có bị ai làm khó không?

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên.

“Thưa Tổng Giám đốc, trưởng phòng Kỹ thuật hỏi rằng, liệu có thể yêu cầu cô Hạ Lam ngừng sử dụng những loại hóa chất tạo màu có mùi quá mạnh không? Nó ảnh hưởng đến hệ thống điều hòa…”

Thẩm Dương cau mày. Anh biết rõ, đây chỉ là cái cớ. Nhân viên của anh đang cố gắng đẩy cô ra khỏi hệ thống.

"Nói với Trưởng phòng Kỹ thuật rằng, nếu anh ta cảm thấy khó chịu, hãy đeo khẩu trang hoặc làm việc ở phòng họp. Cô Hạ Lam được phép sử dụng bất kỳ vật liệu nào cô ấy cần. Cô ấy là ưu tiên số một của dự án này. Hãy đảm bảo không ai làm phiền cô ấy nữa."

Anh dập máy, cảm thấy khó chịu. Anh đã lập ra một ranh giới rõ ràng, nhưng chính anh lại là người đầu tiên phá vỡ nó, không phải bằng cách tiếp cận cá nhân, mà là bằng cách bảo vệ cô trong môi trường chuyên nghiệp.

Cái Chạm Vô Tình Của Kỷ Luật

Cuối buổi chiều, Thẩm Dương quyết định ra khỏi văn phòng. Anh viện cớ đi kiểm tra khu vực làm việc mới.

Anh bước đi chậm rãi dọc hành lang. Khi đến gần khu vực của Hạ Lam, mùi sơn mạnh hơn. Anh thấy cô đang đứng trên một chiếc thang, tập trung cao độ, dùng cọ vẽ những chi tiết nhỏ.

Khi anh đi ngang qua, Hạ Lam đột nhiên trượt chân nhẹ. Cô mất thăng bằng, cả người nghiêng về phía trước.

Theo phản xạ, Thẩm Dương lao tới.

Anh nhanh chóng đưa tay ra, đặt vào hông cô để đỡ cô khỏi ngã. Làn da anh chạm vào eo cô qua lớp vải mỏng của chiếc quần yếm. Khoảnh khắc va chạm ngắn ngủi nhưng đầy điện tích. Anh cảm nhận được sự mềm mại và ấm áp của cô, và cô cảm nhận được sự vững chắc, lạnh lùng của anh.

Hạ Lam ổn định lại, nhanh chóng quay lại nhìn anh. Sự gần gũi đột ngột trong không gian công sở hoàn toàn khác với đêm hôm đó. Cô nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của anh, ánh mắt anh hơi tối lại, như đang tự đấu tranh với chính mình.

"Xin lỗi," cô nói nhỏ, cố gắng lấy lại nhịp thở.

"Không có gì," Thẩm Dương đáp, giọng anh trầm xuống, nhưng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp. Anh nhanh chóng rút tay lại, cảm giác bỏng rát nơi đầu ngón tay vẫn còn đó.

"Làm ơn, hãy cẩn thận," anh nói, giọng mang theo một chút ép buộc, không phải của một CEO, mà là của một người đang lo lắng thật lòng. "Tôi không muốn bị gián đoạn công việc vì một sự cố ngoài ý muốn."

Hạ Lam nhìn anh, cô hiểu rõ ý nghĩa thật sự đằng sau câu nói đó: Tôi không muốn bị xao nhãng vì cô.

"Ngài Thẩm yên tâm. Tôi luôn biết cách tự chăm sóc bản thân," Hạ Lam trả lời một cách cứng rắn, như một lời cảnh báo.

Thẩm Dương chỉ gật đầu, khuôn mặt anh trở nên vô cảm, rồi nhanh chóng rời đi. Anh bước trở lại văn phòng, cảm giác tim đập nhanh và sự khó chịu bao trùm. Anh đã phá vỡ ranh giới. Anh đã chạm vào cô.

Sự tồn tại của cô trong không gian của anh là một thử thách liên tục. Anh không chỉ phải đối phó với công việc, mà còn phải chiến đấu với sự khao khát dâng trào trong chính hệ thống của mình.