Sự Cố Bữa Trưa và Ánh Mắt Đánh Giá
Sau sự cố suýt ngã, mối quan hệ giữa Hạ Lam và Thẩm Dương trở nên căng thẳng hơn. Họ cố gắng tránh mặt nhau, nhưng sự hiện diện của cô vẫn là tâm điểm bàn tán của S-Tech.
Trưa hôm đó, Hạ Lam xuống căng-tin công ty, một nơi sang trọng nhưng lạnh lẽo, nơi mọi người đều ngồi theo nhóm và bàn luận về công việc. Cô chọn một góc khuất và bắt đầu ăn suất cơm hộp đơn giản mà cô đã tự chuẩn bị.
Kiều Anh, Trưởng phòng Truyền thông, là người đầu tiên tiếp cận cô. Kiều Anh là một người phụ nữ xinh đẹp, sắc sảo, luôn được coi là hình mẫu lý tưởng về sự chuyên nghiệp trong S-Tech, và là người có tin đồn thường xuyên được Tổng Giám đốc Thẩm Dương chú ý.
"Chào cô Hạ," Kiều Anh mỉm cười, nhưng ánh mắt cô ta không hề thân thiện. Cô ta đặt khay thức ăn xuống đối diện Hạ Lam.
"Chào cô Kiều Anh," Hạ Lam đáp, giữ vẻ mặt bình thản.
"Tôi chỉ muốn hỏi một chút," Kiều Anh bắt đầu bằng giọng nhẹ nhàng. "Tôi nghe nói cô là nghệ sĩ tự do. Liệu cô có quen biết ai đó... đặc biệt ở đây không? Ý tôi là, dự án này rất quan trọng, và S-Tech thường chọn những studio lớn, có danh tiếng. Việc một họa sĩ cá nhân đảm nhận dự án này khá là bất thường."
Hạ Lam hiểu rõ ý tứ đằng sau lời nói đó: Cô được chọn vì cô quen biết ai đó.
"Tôi được chọn vì phong cách của tôi phù hợp với yêu cầu của Tổng Giám đốc, thưa cô Kiều Anh," Hạ Lam đáp thẳng thắn. "Nếu cô có vấn đề với quyết định của cấp trên, có lẽ cô nên thảo luận trực tiếp với ngài Thẩm Dương."
Kiều Anh thoáng sững sờ vì câu trả lời thẳng thắn. "Ồ, tôi không có ý đó. Tôi chỉ lo lắng cho chất lượng công việc, vì nơi đây là bộ mặt của S-Tech. Và cô biết đấy, công việc của chúng tôi là về sự chính xác, chứ không phải sự hỗn loạn."
Hạ Lam cười nhẹ, đặt đũa xuống. "Sự chính xác đôi khi cần một chút hỗn loạn để tạo ra sự đột phá. Tôi sẽ đảm bảo bức tranh của tôi không làm ảnh hưởng đến danh tiếng của công ty, thưa cô Kiều Anh."
Kiều Anh cố gắng duy trì nụ cười, nhưng sự khó chịu đã lộ rõ. Đúng lúc đó, Thẩm Dương bước vào căng-tin cùng Thư ký An. Anh thường chỉ ăn trong văn phòng hoặc phòng họp, nhưng hôm nay, có lẽ vì muốn kiểm tra không gian làm việc mới của Hạ Lam, anh lại xuất hiện.
Ánh mắt anh ngay lập tức quét qua phòng và dừng lại ở góc khuất, nơi Hạ Lam đang đối diện với Kiều Anh.
Hành Động Bất Ngờ
Kiều Anh nhìn thấy Thẩm Dương, cô ta nhanh chóng thay đổi thái độ, chuyển sang vẻ mặt ấm áp, thân thiện. Cô ta định đứng dậy đi về phía Thẩm Dương, nhưng ánh mắt anh đã khóa chặt vào Hạ Lam, phớt lờ hoàn toàn sự hiện diện của cô ta.
Thẩm Dương bước thẳng đến bàn của Hạ Lam và Kiều Anh. Sự xuất hiện của anh khiến mọi người trong căng-tin đều im lặng.
"Cô Kiều Anh," Thẩm Dương chào, giọng anh lạnh lùng hơn bình thường. "Tôi hy vọng cô không làm gián đoạn thời gian nghỉ ngơi của đối tác của tôi."
"Ồ, không thưa Tổng Giám đốc," Kiều Anh vội vã đáp, khuôn mặt hơi tái đi. "Tôi chỉ đang thảo luận một chút về dự án của cô Hạ, để đảm bảo sự phối hợp tốt hơn giữa các phòng ban."
Thẩm Dương không nhìn Kiều Anh, anh chỉ nhìn xuống suất cơm hộp giản dị của Hạ Lam. Anh đưa tay, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc ghế trống bên cạnh cô, kéo ra và ngồi xuống.
Hành động này, vô cùng bất ngờ và thân mật trong môi trường công sở nghiêm túc của S-Tech, đã tạo ra một làn sóng xì xào. Thẩm Dương chưa bao giờ làm vậy với bất kỳ ai, kể cả các giám đốc cấp cao.
"Tôi nghĩ, cô Hạ Lam không cần sự phối hợp từ phòng Truyền thông," Thẩm Dương nói, giọng anh có chút bảo vệ. "Dự án của cô ấy chỉ cần sự tự do sáng tạo và một môi trường không bị làm phiền. Cô Kiều Anh, cô có thể quay lại làm việc được rồi."
Lời nói này không chỉ là sự từ chối, mà còn là một mệnh lệnh rõ ràng. Kiều Anh cứng người, cô ta cảm thấy bị sỉ nhục trước mặt đồng nghiệp, đặc biệt là trước mặt Hạ Lam. Cô ta nhanh chóng đứng dậy, cố gắng giữ lại chút phẩm giá cuối cùng.
"Vâng, thưa Tổng Giám đốc. Xin lỗi đã làm phiền."
Sau khi Kiều Anh rời đi, không khí trong căng-tin vẫn căng như dây đàn. Thẩm Dương vẫn ngồi đó, sự hiện diện mạnh mẽ của anh che chắn cho Hạ Lam.
Gần Gũi Nguy Hiểm
"Cảm ơn ngài Thẩm," Hạ Lam nói khẽ, cô hơi bối rối trước sự bảo vệ công khai này. "Nhưng ngài đã làm tôi trở thành tâm điểm chú ý của cả công ty rồi."
Thẩm Dương nhún vai, anh đưa tay lấy một chiếc ly sạch và rót nước cam cho cô. "Đó là cách duy nhất để đảm bảo cô có thể làm việc mà không bị làm phiền. Thế giới này của tôi phức tạp hơn thế giới của cô. Mọi người đều muốn tìm ra điểm yếu."
"Và tôi là điểm yếu của ngài?" Hạ Lam thách thức, đôi mắt cô lấp lánh sự tinh nghịch.
"Không," Thẩm Dương đáp, giọng anh trầm và nghiêm túc. "Cô là người đang kiểm tra điểm yếu của tôi. Đừng hiểu lầm, Hạ Lam. Tôi bảo vệ tài sản của công ty. Và cô là một tài sản có giá trị."
Lời nói đó nghe có vẻ lạnh lùng, nhưng Hạ Lam hiểu rằng, đó là cách duy nhất anh có thể biểu đạt sự quan tâm trong vai trò của Tổng Giám đốc.
Thẩm Dương nhìn thẳng vào cô, ánh mắt anh dường như đang nói những điều không thể nói bằng lời. "Tiếp tục công việc của cô. Đừng bận tâm đến những người khác. Và nhớ là, nếu có bất kỳ sự cố nào, cô phải báo cáo trực tiếp cho tôi, không phải Thư ký An."
Anh đứng dậy, sự lạnh lùng và uy quyền đã trở lại. Anh không hề chạm vào cô, nhưng sự gần gũi trong giây lát đó, sự cam kết bảo vệ đó, còn mãnh liệt hơn bất cứ cử chỉ thể xác nào.
"Nếu ngài Thẩm đã nói vậy, tôi sẽ tiếp tục công việc của mình," Hạ Lam đáp, trong lòng cô cảm thấy một niềm vui khó tả. Cô biết, anh cũng đang bị mắc kẹt trong chiếc bẫy cảm xúc này, giống như cô.