MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Sét Ái TìnhChương 7

Tiếng Sét Ái Tình

Chương 7

1,018 từ · ~6 phút đọc

Văn Phòng Trống Rỗng

Đã gần mười giờ đêm. Khu vực làm việc của S-Tech đã chìm vào bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng hắt ra từ phòng làm việc của Thẩm Dương và khu vực dự án của Hạ Lam. Cô đang hoàn thiện một phần phức tạp của bức tranh tường, sử dụng ánh sáng phụ để làm nổi bật các chi tiết màu neon. Mùi sơn dầu, sau nhiều giờ, đã trở nên quen thuộc trong không gian văn phòng.

Hạ Lam là người duy nhất còn lại ở khu vực đó, cô đã quen làm việc vào ban đêm, khi thế giới tĩnh lặng nhất. Cô nghĩ rằng Thẩm Dương đã rời đi từ lâu, nhưng ánh sáng từ văn phòng kính của anh vẫn thu hút ánh nhìn của cô.

Cô bước chậm rãi đến gần bức tường kính. Thẩm Dương đang ngồi trước bàn làm việc, không phải xem xét báo cáo hay họp trực tuyến, mà anh đang nhìn chằm chằm vào khoảng không. Ánh sáng từ màn hình máy tính chiếu lên khuôn mặt anh, làm lộ rõ sự mệt mỏi và cô độc sâu sắc. Chiếc cà vạt đã được nới lỏng, và tay anh đang xoa thái dương, một cử chỉ hiếm hoi cho thấy sự căng thẳng tột độ.

Lúc này, anh không phải là CEO quyền lực. Anh chỉ là Thẩm Dương, một người đàn ông đang bị gánh nặng đè nén.

Hạ Lam đứng đó một lúc, cảm nhận được sự im lặng nặng nề bao trùm lấy anh. Cô bỗng nhớ lại những lời anh nói về thế giới của mình—những con số, tường lửa và sự kiểm soát. Anh đã xây dựng một đế chế thành công, nhưng lại tự nhốt mình trong chiếc lồng vàng này.

Cô không muốn làm gián đoạn, nhưng cô cũng không thể rời đi.

Hạ Lam quyết định làm một việc hoàn toàn không chuyên nghiệp và ngoài hợp đồng. Cô quay trở lại khu vực của mình, lấy một lon nước tăng lực lạnh và hai chiếc bánh quy dừa, rồi bước đến trước cửa văn phòng của Thẩm Dương.

Cô gõ cửa hai lần.

Sự Phá Vỡ Của Sự Riêng Tư

Thẩm Dương giật mình, nhanh chóng chỉnh lại tư thế, lấy lại vẻ mặt vô cảm.

"Vào đi," anh nói, giọng anh hơi cứng.

Hạ Lam mở cửa, bước vào. Cô không tiến sâu vào phòng, chỉ đứng ở ngưỡng cửa.

"Ngài Thẩm, tôi chỉ muốn đảm bảo rằng ngài không gục ngã trước khi hoàn thành dự án của tôi," cô nói, giữ giọng điệu trung lập. Cô đặt lon nước lạnh và bánh quy lên góc bàn của anh, nơi đang chất đầy tài liệu.

Thẩm Dương nhìn vào lon nước. Hành động này không phải là sự cám dỗ, mà là sự quan tâm đơn thuần, một cử chỉ mà có lẽ anh đã lâu không nhận được.

"Tôi không cần nước tăng lực, cô Hạ. Và tôi luôn kiểm soát được thể trạng của mình."

"Ngài có thể lừa dối nhân viên, nhưng không thể lừa dối một họa sĩ," Hạ Lam đáp, dựa vào khung cửa. "Cơ thể ngài, ánh mắt ngài, mọi thứ đều đang gào thét sự kiệt sức. Tôi thấy ngài đã ngồi ở đây từ sáu giờ sáng. Điểm yếu lớn nhất của người tài giỏi là nghĩ rằng họ không thể gục ngã."

Sự thẳng thắn của cô như một cú đấm. Thẩm Dương nhắm mắt lại. Chỉ có Hạ Lam mới dám nói những lời này với anh. Chỉ có cô mới nhìn thấy anh yếu đuối đến vậy.

"Cô nên về nhà, Hạ Lam. Hợp đồng của chúng ta không yêu cầu cô làm việc muộn," anh nói, cố gắng đẩy cô ra.

"Tôi biết. Tôi chỉ không muốn để lại đống dụng cụ của tôi giữa khu vực làm việc của ngài," cô viện cớ, rồi bước chậm rãi vào phòng.

Cô không nói gì thêm. Cô chỉ đứng cạnh cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố, để lại sự im lặng thoải mái trong không gian. Cô biết anh không cần lời khuyên hay sự an ủi, anh chỉ cần một người ở đó mà không phán xét.

"Cô có nghĩ... cô có nghĩ tôi là một người đàn ông lạnh lùng và tẻ nhạt không?" Thẩm Dương bất ngờ hỏi, giọng anh khẽ run, như thể anh đang tự hỏi chính mình.

Hạ Lam quay lại nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn thành phố.

"Anh lạnh lùng, có lẽ là để bảo vệ. Anh tẻ nhạt, chỉ vì anh quá sợ hãi sự bùng nổ. Đêm hôm đó, anh không hề tẻ nhạt. Anh là một ngọn lửa bị giam cầm, Thẩm Dương."

Lời nhận xét chân thật này chạm đến tận cùng tâm hồn anh.

Thẩm Dương cuối cùng cũng duỗi tay ra, cầm lấy lon nước lạnh. Anh mở nó ra, tiếng "xì" nhỏ phá vỡ sự im lặng. Anh uống một ngụm lớn, rồi nhìn Hạ Lam.

"Tôi có một cuộc họp quan trọng vào sáng sớm mai. Về một dự án mật. Một dự án... có thể mang lại rất nhiều rắc rối."

Hạ Lam hiểu rằng, đây là lần đầu tiên anh hé mở bí mật về thế giới nguy hiểm của mình.

"Đừng làm việc quá sức. Thế giới ngoài kia sẽ vẫn ổn thôi, Thẩm Dương," cô khuyên.

"Tôi không chắc," anh đáp, ánh mắt anh hơi dịu xuống. Anh nhìn cô, trong mắt anh là sự biết ơn và khao khát mãnh liệt. "Nhưng có cô ở đây... ít nhất, đêm nay, tôi thấy mình ổn hơn rất nhiều."

Hạ Lam không đáp lại bằng lời. Cô chỉ mỉm cười nhẹ. Sự kết nối của họ đã vượt ra ngoài sự hấp dẫn thể xác, chuyển thành một sự thấu hiểu sâu sắc, chân thành. Cô biết, anh đã chấp nhận sự hiện diện của cô như một liều thuốc giải độc cho cuộc sống cô độc của anh.

"Ngài nên nghỉ ngơi. Tôi cũng phải về đây," cô nói, rồi bước ra khỏi phòng, để lại anh một mình cùng lon nước và chiếc bánh quy.