Lời Cảnh Báo Bí Ẩn
Sau đêm ở văn phòng, Thẩm Dương và Hạ Lam trở lại với mối quan hệ công việc, nhưng sự thấu hiểu giữa họ đã thay đổi mọi thứ. Ánh mắt họ chạm nhau thường xuyên hơn, và Hạ Lam cảm nhận được sự dịu dàng thoáng qua trong ánh mắt của CEO lạnh lùng.
Tuy nhiên, bầu không khí này không kéo dài lâu.
Sáng hôm sau, khi Hạ Lam đang làm việc trên tầng 30, cô nhận được một tin nhắn nặc danh trên ứng dụng chat bảo mật:
“Hạ Lam. Dự án của cô đang bị theo dõi. Thẩm Dương đang gặp rắc rối. Tránh xa khỏi anh ta, nếu không, cô sẽ trở thành vật thế chấp.”
Tin nhắn khiến Hạ Lam lạnh sống lưng. Cô lập tức nhìn về phía văn phòng của Thẩm Dương. Anh đang họp, vẻ mặt căng thẳng, nhưng vẫn giữ được sự kiểm soát.
Cô nhớ lại lời anh nói đêm qua: “Về một dự án mật. Một dự án... có thể mang lại rất nhiều rắc rối.”
Sự Kiện Ngoài Lề Bất Ngờ
Chiều hôm đó, Hạ Lam quyết định rời khỏi S-Tech sớm hơn. Cô cần không gian để suy nghĩ. Cô đến một phòng trưng bày nghệ thuật nhỏ ở trung tâm thành phố để tìm cảm hứng.
Trong khi cô đang ngắm nhìn một tác phẩm điêu khắc trừu tượng, điện thoại cô reo. Là Thư ký An.
"Cô Hạ, tôi xin lỗi vì đã làm phiền cô ngoài giờ làm việc. Tổng Giám đốc Thẩm đang cần sự giúp đỡ của cô, gấp." Giọng Thư ký An đầy vẻ căng thẳng, không giống thái độ chuyên nghiệp thường ngày.
"Có chuyện gì vậy?" Hạ Lam hỏi.
"Tôi không thể nói chi tiết qua điện thoại. Nhưng ngài Thẩm đang bị kẹt và anh ấy cần một sự che chở. Cô có thể đến địa chỉ này không?" Thư ký An gửi một địa chỉ, đó là một khách sạn cao cấp nằm cách đó không xa.
"Tại sao lại là tôi? Tại sao không phải là bảo vệ hoặc cảnh sát?"
"Bởi vì nó liên quan đến dự án mật. Và chỉ có cô mới có thể đóng vai trò đủ thuyết phục."
Hạ Lam hiểu. Cô không thích bị kéo vào rắc rối, nhưng hình ảnh Thẩm Dương cô độc trong văn phòng tối lại hiện ra. Cô biết mình không thể bỏ mặc anh.
Cô bắt taxi đến địa chỉ được gửi.
Thẩm Dương Bị Tấn Công
Khi Hạ Lam bước vào sảnh khách sạn sang trọng, cô cảm thấy sự căng thẳng bao trùm. Cô thấy Thư ký An đang đứng chờ, mặt tái mét.
"Cô Hạ, xin lỗi vì đã kéo cô vào chuyện này. Mọi chuyện đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát," An nói vội. "Có một nhóm người đang theo dõi Tổng Giám đốc. Họ nghĩ anh ấy mang theo một chip dữ liệu trong người. Anh ấy đã cố gắng trốn thoát lên tầng thượng."
"Chip dữ liệu? Anh ta đang đóng phim hành động sao?" Hạ Lam không thể tin được.
"Anh ấy đã bảo vệ nó ở một nơi mà không ai dám tìm kiếm," An trả lời bí ẩn. "Cô phải giúp anh ấy vượt qua sảnh. Hãy hành động như thể cô là bạn gái của anh ấy. Hãy thật tự nhiên, cô Hạ. Mạng sống anh ấy có thể phụ thuộc vào chuyện này."
Thư ký An đưa cho Hạ Lam một chiếc thẻ phòng. "Tầng thượng. Phòng 4501. Cổng phía Tây."
Hạ Lam nhanh chóng lên thang máy. Cô cảm thấy adrenaline chảy khắp cơ thể. Đây là sự hỗn loạn mà Kiều Anh từng dè bỉu, nhưng lần này, nó là sự hỗn loạn thực sự, đe dọa đến tính mạng.
Cô tìm thấy căn phòng. Cửa hé mở. Cô đẩy cửa và bước vào.
Căn phòng là một phòng suite rộng lớn, nhưng lộn xộn. Thẩm Dương đang đứng tựa vào cửa sổ kính, thở dốc. Áo sơ mi trắng của anh bị xé một bên vai, và một vết máu nhỏ chảy ra từ thái dương anh.
Anh nhìn thấy cô, vẻ mặt anh vừa kinh ngạc, vừa nhẹ nhõm.
"Hạ Lam! Sao cô lại ở đây?" Anh hỏi, giọng anh đầy vẻ tức giận và lo lắng.
"Thư ký An gọi tôi. Tôi đến để làm vật thế chấp cho tài sản của công ty," cô đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
"Cô nên đi ngay đi. Đây không phải chuyện của cô."
"Tôi đã ở đây rồi, ngài Thẩm. Nói cho tôi biết, tôi phải làm gì."
Đúng lúc đó, cô nghe thấy tiếng bước chân dồn dập và tiếng bộ đàm ở hành lang.
"Chúng đang đến," Thẩm Dương thì thầm. Anh nhanh chóng kéo Hạ Lam lại. "Cô phải giả vờ là bạn gái của tôi. Phải thật tự nhiên, Hạ Lam. Thật tự nhiên."
Nụ Hôn Giả Vờ
Ba người đàn ông mặc vest đen xông vào phòng. Họ nhìn chằm chằm vào Thẩm Dương, ánh mắt dò xét.
"Thẩm tổng," một người nói, giọng lạnh lẽo. "Chúng tôi xin lỗi vì đã làm phiền cuộc vui của ngài. Chúng tôi biết ngài đang giữ thứ mà chúng tôi cần. Đừng để mọi chuyện phức tạp hơn nữa."
Thẩm Dương ôm lấy Hạ Lam, tay anh siết chặt vòng eo cô. Hạ Lam cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ của anh.
"Các anh không thấy tôi đang bận sao?" Thẩm Dương đáp lại, giọng anh đầy vẻ ngạo mạn. "Nếu các anh muốn tài liệu, hãy nói chuyện với luật sư của tôi. Tôi đang ở cùng người phụ nữ của mình."
Người đàn ông áo đen nhìn chằm chằm vào Hạ Lam. Cô hiểu rằng cô cần phải hành động quyết liệt để đánh lạc hướng chúng.
Cô vòng tay qua cổ Thẩm Dương, nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt cô như đang cầu xin. Anh hiểu ý.
Trước sự chứng kiến của ba người đàn ông, Thẩm Dương cúi xuống, đặt môi mình lên môi Hạ Lam.
Đó không phải là một nụ hôn nhẹ nhàng, cũng không phải là nụ hôn công sở vội vã trong phòng làm việc. Đó là một nụ hôn đầy khao khát, dồn dập, như thể anh đang trút hết mọi căng thẳng, mọi sợ hãi và sự cô đơn lên đó.
Hạ Lam đáp lại, nắm chặt cổ áo anh, để cho mình bị cuốn vào khoảnh khắc nguy hiểm này. Mùi nước hoa nam tính và hơi thở ấm áp của anh lấn át mùi sơn dầu quen thuộc. Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Dương không còn là CEO lạnh lùng, và cô không còn là họa sĩ tự do. Họ là hai con người đang liều mạng với nhau.
Nụ hôn kéo dài đủ lâu để tạo ra sự khó xử và chứng minh cho ba người đàn ông rằng họ đang thực sự bận rộn.
Thẩm Dương từ từ buông cô ra, hơi thở anh nặng nề. Anh nhìn chằm chằm vào ba người đàn ông, đôi mắt anh rực lửa.
"Tôi nghĩ, tôi đã chứng minh đủ," anh nói, giọng khàn đặc. "Bây giờ, biến khỏi đây!"
Ba người đàn ông trao đổi ánh mắt. Họ đã mất cảnh giác, và niềm tin rằng Thẩm Dương sẽ mạo hiểm sự riêng tư của mình cho một trò chơi là rất nhỏ. Cuối cùng, họ quyết định rút lui.
"Ngài Thẩm, chúng tôi sẽ sớm quay lại."
Cửa đóng lại. Sự im lặng trở lại, nhưng không phải là sự im lặng nặng nề như trong văn phòng. Đó là sự im lặng sau một vụ nổ.
Hạ Lam và Thẩm Dương vẫn đứng sát nhau, hơi thở vẫn chưa ổn định.
"Cô Hạ Lam," Thẩm Dương thì thầm, bàn tay anh vẫn đặt trên eo cô. "Cô vừa cứu mạng tôi."
"Tôi chỉ làm đúng công việc của một vật thế chấp tài sản công ty," cô nói, cố gắng tìm lại sự bình tĩnh. "Nhưng... ngài Thẩm. Cái chip dữ liệu đó... ngài giấu nó ở đâu?"
Thẩm Dương cười, một nụ cười hiếm hoi, mệt mỏi nhưng quyến rũ.
Anh cúi đầu sát tai cô: "Ngay đây, Hạ Lam. Trong chiếc cà vạt của tôi. Nhưng tôi nghĩ, sau màn trình diễn của cô, chúng sẽ nghĩ nó đang ở một nơi thú vị hơn nhiều."