Dư vị ngọt ngào của buổi đêm tự do tại thành phố nhanh chóng bị nghiền nát bởi thực tế lạnh lùng của ngày thứ Hai. Khi Trần Vũ và Lâm Hiên bước vào hội trường của Viện Vật lý, họ lập tức cảm nhận được một luồng áp suất cực lớn đang đè nặng lên từng mét vuông không gian. Trên bảng thông báo điện tử, dòng chữ đỏ rực hiển thị danh sách đợt sát hạch loại trực tiếp cuối cùng. Từ mười lăm thành viên ưu tú nhất, chỉ có năm người được giữ lại để chính thức đại diện cho quốc gia bước ra đấu trường quốc tế.
Xác suất tồn tại lúc này chỉ còn là một phần ba.
Giáo sư Ngô đứng trên bục giảng, gương mặt ông nghiêm nghị như một vị thẩm phán. Ông không nhìn vào bất kỳ ai, mà chỉ tập trung vào xấp đề thi dày cộm trên bàn. Đây không còn là những bài tập huấn luyện thông thường, mà là một hệ thống các câu hỏi tích hợp được thiết kế để đẩy tư duy của con người đến giới hạn của sự sụp đổ.
Trong vật lý, khi một hệ thống chịu tác động của ngoại lực quá lớn, chỉ những cấu trúc bền vững nhất mới không bị biến dạng, giọng thầy Ngô vang lên, khô khốc và đanh thép. Hôm nay, các em không chỉ thi đấu với nhau, mà còn thi đấu với chính sự giới hạn của bộ não mình. Năm cái tên cuối cùng sẽ là năm hạt nhân bền vững nhất.
Lâm Hiên cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cậu nhìn sang Trần Vũ, anh vẫn ngồi đó, lưng thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm bình thản nhìn vào hư không. Dường như đối với Trần Vũ, những cuộc thanh lọc này chỉ là một quá trình tất yếu của tự nhiên, giống như cách các electron bị đẩy khỏi quỹ đạo khi không đủ năng lượng liên kết. Trần Vũ đưa tay xuống dưới gầm bàn, khẽ chạm vào mu bàn tay của Lâm Hiên. Một sự tiếp xúc ngắn ngủi nhưng đủ để truyền đi một dòng điện trấn an mạnh mẽ.
Bài thi bắt đầu. Thời gian là sáu tiếng liên tục không nghỉ.
Đề thi gồm ba phần: Lý thuyết thuần túy, Xử lý số liệu thực nghiệm giả lập và Thiết kế mô hình ứng dụng. Ngay từ những trang đầu tiên, Lâm Hiên đã cảm thấy đầu óc mình như bị cuốn vào một mê cung của những phương trình vi phân đạo hàm riêng cấp cao. Những con số bắt đầu nhảy múa, những định luật chồng chéo lên nhau tạo thành một mạng lưới chằng chịt. Cậu cắn chặt môi, cố gắng dùng sự kiên trì vốn có để bóc tách từng lớp của vấn đề.
Ở dãy bàn bên cạnh, Hoàng Nam đang viết điên cuồng, tiếng ngòi bút ma sát trên giấy phát ra những âm thanh gấp gáp. Nam thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn về phía Trần Vũ với ánh mắt đầy vẻ thách thức. Cuộc chiến này đối với Nam không chỉ là tấm vé đi quốc tế, mà là cơ hội để lật đổ hằng số tuyệt đối mang tên Trần Vũ.
Tiếng kim đồng hồ tích tắc trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở. Đến giờ thứ tư, không khí trong hội trường trở nên loãng dần. Một vài thí sinh đã bắt đầu gục ngã, có người buông bút ngồi thẫn thờ nhìn lên trần nhà, có người tay run rẩy không thể cầm nổi thước kẻ. Lâm Hiên cũng bắt đầu cảm thấy kiệt sức. Lượng đường trong máu giảm xuống khiến tầm nhìn của cậu hơi nhòe đi. Cậu nhìn vào bài toán cuối cùng về sự nhiễu loạn sóng trong môi trường plasma – một dạng bài mà cậu và Trần Vũ đã từng tranh luận gay gắt trong buổi tối ở phòng thí nghiệm.
Chính lúc đó, lời nói của Trần Vũ đêm hôm ấy hiện về trong trí nhớ của cậu: "Chân lý chính là sự hỗn loạn một cách xinh đẹp. Đừng cố gắng kiểm soát nó, hãy nương theo nó."
Lâm Hiên hít một hơi thật sâu, cậu thay đổi hoàn toàn cách tiếp cận. Thay vì cố gắng giải quyết theo phương pháp giải giải tích truyền thống, cậu sử dụng tư duy xác suất để tìm ra nghiệm xấp xỉ có độ tin cậy cao nhất. Những dòng suy nghĩ bắt đầu tuôn chảy mượt mà trở lại.
Trần Vũ kết thúc bài thi sớm hơn một tiếng. Anh đặt bút xuống, lặng lẽ quan sát Lâm Hiên. Anh thấy mồ hôi ướt đẫm hai bên thái dương của cậu, thấy cách cậu xoay bút mỗi khi gặp khúc mắc. Anh biết Lâm Hiên đang ở trong trạng thái "dòng chảy" – nơi mà sự tập trung đạt đến mức thượng thừa. Anh không lo lắng cho Lâm Hiên vì anh biết, sau những ngày tháng được tôi luyện bên cạnh mình, Lâm Hiên đã không còn là một học bá nỗ lực đơn thuần, mà đã trở thành một chiến binh có bản lĩnh thực sự.
Khi tiếng chuông kết thúc vang lên, cả hội trường như vừa trải qua một trận càn quét của một cơn bão cấp độ lớn. Lâm Hiên buông bút, cả người cậu rã rời, đầu óc trống rỗng. Cậu chỉ cảm thấy một bàn tay ấm áp đặt lên vai mình, dìu cậu đứng dậy.
Đi ăn chút gì đó đi, cậu đã tiêu tốn quá nhiều năng lượng rồi, Trần Vũ nói nhẹ nhàng.
Hai người đi về phía căng tin vắng người. Lâm Hiên ngồi phịch xuống ghế, tay vẫn còn hơi run.
Cậu làm được bài cuối không? Lâm Hiên hỏi, giọng phào phào.
Làm được, nhưng cách cậu dùng phương pháp Monte Carlo để xử lý nhiễu plasma là một nước đi rất thông minh, Trần Vũ trả lời, anh đã lấy sẵn cho cậu một hộp sữa ấm. Cậu đã vượt qua được cái bóng của chính mình rồi, Lâm Hiên.
Kết quả được công bố ngay trong tối hôm đó. Cả mười lăm thí sinh đứng tập trung dưới sảnh lớn. Thầy Ngô bước ra với một tờ phiếu kết quả trên tay. Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của người đứng cạnh.
Năm em có tên sau đây sẽ chính thức vào đội tuyển Olympic quốc tế: Trần Vũ, Hoàng Nam, Lê Mai, Trịnh Công và... Lâm Hiên.
Lâm Hiên cảm thấy chân mình như không còn đứng vững trên mặt đất. Cậu lọt vào danh sách ở vị trí thứ năm, vị trí cuối cùng nhưng cũng là vị trí quý giá nhất. Hoàng Nam đứng thứ hai, dù gương mặt anh ta vẫn đầy vẻ không phục khi nhìn thấy số điểm của Trần Vũ vẫn bỏ xa mình một khoảng cách không tưởng, nhưng ít nhất anh ta cũng đã đạt được mục đích.
Cả nhóm giải tán để chuẩn bị hành lý cho chuyến bay sang nước bạn vào tuần tới. Trần Vũ kéo Lâm Hiên vào một góc tối dưới chân cầu thang. Anh không nói gì, chỉ ôm chặt lấy cậu vào lòng. Cái ôm này mang theo sự nhẹ nhõm vô ngần.
Chúng ta làm được rồi, Trần Vũ thì thầm vào tai cậu. Hệ thống của chúng ta đã được bảo toàn qua đợt thanh lọc khắc nghiệt nhất.
Lâm Hiên vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận mùi bạc hà và hơi ấm quen thuộc. Cậu hiểu rằng, vị trí thứ năm của mình không phải là do may mắn, mà là kết quả của sự giao thoa giữa nỗ lực cá nhân và sự dẫn dắt của Trần Vũ. Họ không chỉ là đồng đội, họ là hai hạt nhân của một tế bào đang chuẩn bị vươn ra biển lớn.
Chúc mừng cậu, Trần Vũ, Lâm Hiên ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Trần Vũ cúi xuống, hôn nhanh lên môi cậu một cái thật kêu giữa bóng tối chập choạng. Chúc mừng chúng ta. Bây giờ, đối thủ của chúng ta không còn là Hoàng Nam hay bất kỳ ai ở đây nữa. Đối thủ của chúng ta là những bộ óc vĩ đại nhất của thế giới. Cậu đã sẵn sàng để cùng tớ ghi tên mình vào lịch sử chưa?
Lâm Hiên nắm lấy tay anh, mười ngón tay đan chặt vào nhau không một kẽ hở. Sẵn sàng. Bất kể tương lai là một hệ kín hay một không gian mở, tớ sẽ luôn là biến số song hành cùng cậu đến tận cùng của chân lý.
Chuyến hành trình quốc tế sắp tới sẽ là thử thách cuối cùng để kiểm chứng sức mạnh của tình yêu và tri thức. Họ bước đi dưới ánh đèn đường, bóng hai người đổ dài trên mặt đất, đan vào nhau thành một thực thể không thể tách rời, sẵn sàng đương đầu với mọi bão tố phía trước.