Chuyến bay dài hơn mười tiếng đồng hồ mang theo đội tuyển Olympic quốc tế băng qua những múi giờ, đưa Trần Vũ và Lâm Hiên đáp xuống một thành phố cổ kính tại châu Âu, nơi đăng cai kỳ thi vật lý danh giá nhất hành tinh. Khi cánh cửa máy bay mở ra, một luồng không khí lạnh khô khốc tràn vào khoang hành khách, mang theo mùi của sự xa lạ và những áp lực mang tầm vóc toàn cầu.
Tại khách sạn trung tâm dành cho các đội tuyển, sảnh lớn trở thành một cuộc hội tụ khổng lồ của những bộ óc ưu tú nhất từ khắp các châu lục. Lâm Hiên đứng giữa đám đông, cậu cảm nhận được một sự chênh lệch rõ rệt về hệ quy chiếu. Những nam sinh từ Mỹ, Đức hay Nga với vóc dáng cao lớn, phong thái tự tin và khả năng giao tiếp tiếng Anh lưu loát đang tranh luận gay gắt về những lý thuyết vật lý mới nhất. Tiếng xì xào của nhiều ngôn ngữ khác nhau hòa quyện lại tạo thành một loại nhiễu âm khiến Lâm Hiên bắt đầu thấy chóng mặt.
Trần Vũ vẫn như một tảng băng trôi giữa đại dương, điềm tĩnh và khó dò. Anh nhận phòng, sắp xếp hành lý rồi quay lại nắm lấy bàn tay đang hơi lạnh của Lâm Hiên.
Đừng để bị choáng ngợp bởi quy mô bề ngoài, Trần Vũ nói, giọng anh trầm ổn như một điểm tựa vững chắc. Vật lý là ngôn ngữ chung duy nhất ở đây. Cho dù họ đến từ đâu, tất cả đều phải tuân thủ cùng một tập hợp các định luật. Cậu không hề thua kém bất kỳ ai trong số họ.
Dù nghe những lời an ủi của Trần Vũ, Lâm Hiên vẫn không tránh khỏi cảm giác tự ti len lỏi. Tại buổi tiệc chào mừng tối hôm đó, cậu vô tình chứng kiến cuộc thảo luận giữa Hoàng Nam và một thí sinh người Anh về thuyết dây. Nhìn cách họ dùng những thuật ngữ chuyên môn phức tạp bằng tiếng Anh một cách trôi chảy, Lâm Hiên cảm thấy mình giống như một biến số lạc lõng trong một phương trình hoàn hảo. Cậu lặng lẽ tách khỏi đám đông, đi ra phía ban công để hít thở không khí trong lành.
Bầu trời châu Âu về đêm cao và rộng, những vì sao dường như cũng lạ lẫm hơn so với bầu trời ở quê nhà. Lâm Hiên tựa cằm vào thành ban công, lòng nặng trĩu những suy nghĩ về sự giới hạn của bản thân.
Cậu đang thực hiện phép chiếu sai lệch về bản thân mình đấy, tiếng của Trần Vũ vang lên phía sau.
Anh bước đến, khoác thêm cho cậu một chiếc khăn len dày. Trần Vũ không nhìn xuống thành phố, mà nhìn thẳng vào Lâm Hiên.
Lâm Hiên, trong vật lý có hiện tượng hiệu ứng Doppler. Khi một nguồn phát chuyển động lại gần cậu, tần số của nó dường như cao hơn, và khi nó đi xa, tần số thấp xuống. Những gì cậu đang thấy ở họ chỉ là tần số ảo do sự tự tin quá mức tạo ra. Thực tế, cốt lõi bên trong mỗi người đều là những hạt nhân đang lo lắng như nhau. Đừng nhìn vào vỏ bọc ngôn ngữ của họ mà nghi ngờ năng lực thực nghiệm của chính mình.
Tớ biết, Lâm Hiên thở dài, khói trắng tỏa ra từ hơi thở. Nhưng Trần Vũ này, ở đây tớ mới thấy thế giới rộng lớn đến nhường nào. Tớ sợ rằng sự nỗ lực của tớ chỉ đủ để đưa tớ đến đây, nhưng không đủ để giúp tớ đứng ngang hàng với cậu trên đỉnh cao kia.
Trần Vũ không trả lời bằng lời nói. Anh tiến lại gần, ép Lâm Hiên vào giữa vòng tay mình và thành ban công. Anh cúi xuống, nhìn sâu vào đôi mắt đang dao động của cậu.
Nghe này, Lâm Hiên. Nếu thế giới này là một không gian Minkowski, thì cậu chính là sự kiện quan trọng nhất trong nón ánh sáng của tớ. Tớ không cần cậu đứng ngang hàng với cả thế giới, tớ chỉ cần cậu đứng cạnh tớ. Sự phối hợp giữa chúng ta là một dạng liên kết hóa trị bền vững nhất. Không có cậu, tớ chỉ là một lý thuyết suông. Có cậu, tớ mới là thực tế hoàn chỉnh.
Anh đặt một nụ hôn lên trán cậu, rồi dần dần di chuyển xuống đôi môi đang run rẩy vì lạnh. Nụ hôn lần này mang theo vị mặn của sự lo âu và vị ngọt của sự thấu hiểu. Nó giống như một quá trình nạp năng lượng, giúp Lâm Hiên lấy lại được sự cân bằng trong tâm hồn.
Sáng hôm sau, buổi thi đầu tiên – phần thi lý thuyết diễn ra tại một nhà thi đấu khổng lồ được cải tạo thành phòng thi. Hàng trăm thí sinh ngồi cách nhau bằng những vách ngăn gỗ. Đề thi được phát ra bằng ba ngôn ngữ chính: Anh, Pháp và Nga. Lâm Hiên cầm tờ đề, hít một hơi thật sâu. Cậu bỏ qua những lo âu về rào cản ngôn ngữ, tập trung toàn bộ trí lực vào những sơ đồ hình vẽ và các hằng số vật lý.
Trang giấy đầu tiên: Cơ học chất lưu. Trang giấy thứ hai: Nhiệt động lực học hố đen.
Lâm Hiên nhận ra rằng, đúng như Trần Vũ đã nói, ngôn ngữ của toán học và vật lý là không biên giới. Những ký hiệu ∫, ∂, Δ trở thành những người bạn thân thiết dẫn dắt cậu đi qua những bài toán hóc búa. Cậu bắt đầu giải mã các yêu cầu một cách mạch lạc, sự tự tin dần quay trở lại theo từng dòng chữ được viết ra.
Ở một góc khác của phòng thi, Trần Vũ đang hoàn thành những câu hỏi cuối cùng về thuyết tương đối rộng với một tốc độ kinh ngạc. Anh không hề nhìn xung quanh, nhưng trong tiềm thức, anh luôn cảm nhận được sự hiện diện của Lâm Hiên ở phía bên kia hội trường. Đó là sự liên kết vướng víu lượng tử mà không một khoảng cách nào có thể chia cắt.
Khi giờ thi kết thúc, Lâm Hiên bước ra ngoài với một gương mặt rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cậu không còn nhìn những đối thủ xung quanh bằng ánh mắt e dè nữa. Cậu đã hiểu rằng, dù hệ quy chiếu có thay đổi, dù bối cảnh có rộng lớn đến đâu, thì chân lý khoa học và tình yêu mà cậu đang nắm giữ vẫn là những giá trị tuyệt đối.
Tớ làm được rồi, Trần Vũ! Lâm Hiên reo lên khi thấy anh đang đợi ở cổng. Tớ đã giải quyết được cả bài toán về entropy mà giáo sư Ngô từng bảo là cực khó.
Trần Vũ mỉm cười, một nụ cười tự hào không hề che giấu. Anh vươn tay xoa đầu cậu, mặc cho những thí sinh khác đang tò mò nhìn về phía họ.
Tớ đã bảo mà. Biến số Lâm Hiên luôn có khả năng tạo ra những kết quả đột biến tích cực nhất.
Họ cùng nhau đi dạo trên những con phố lát đá cổ kính của châu Âu, giữa những tòa nhà mang kiến trúc Phục hưng đầy nghệ thuật. Tình yêu của họ, giữa lòng một kỳ thi khốc liệt, lại càng trở nên lãng mạn và trưởng thành hơn. Họ không còn chỉ là hai học sinh đi thi, mà là hai người đàn ông đang cùng nhau khám phá thế giới, cùng nhau chinh phục những đỉnh cao của tri thức và cảm xúc.
Cuộc hành trình chỉ mới bắt đầu, và bài thi thực hành đầy cam go vẫn còn ở phía trước, nhưng vào lúc này, dưới ánh nắng vàng nhạt của mùa thu châu Âu, họ biết rằng không có gì là không thể nếu họ vẫn tiếp tục là điểm tựa của nhau.