Chiều thứ Bảy, bầu trời thành phố bị bao phủ bởi một lớp mây xám xịt báo hiệu một cơn mưa rào cuối thu sắp sửa trút xuống. Thay vì ở lại phòng thí nghiệm của trường như mọi khi, Trần Vũ đã đề nghị Lâm Hiên đến nhà mình để cùng hoàn thiện bản báo cáo chuyên đề về động lực học hệ vật rắn. Đây là lần đầu tiên sau rất nhiều tháng bận rộn với các kỳ thi, Lâm Hiên mới có dịp quay trở lại căn phòng của Trần Vũ, nơi mà cậu từng coi là ngôi nhà thứ hai trong suốt những năm tháng ấu thơ.
Căn phòng của Trần Vũ vẫn thế, tối giản và ngăn nắp đến mức cực đoan. Một chiếc bàn học bằng gỗ sồi lớn kê sát cửa sổ, bên trên xếp chồng những cuốn sách chuyên tham khảo bằng tiếng Anh và tiếng Đức về vật lý lý thuyết. Trên tường, thay vì những tấm poster của các ngôi sao ca nhạc, Trần Vũ lại treo một bản đồ sao và một bảng tuần hoàn các nguyên tố hóa học cỡ lớn. Không gian nơi đây luôn mang một mùi hương đặc trưng của giấy mới và một chút thanh khiết của tinh dầu bạc hà, khiến người ta dễ dàng rơi vào trạng thái tập trung tuyệt đối.
Lâm Hiên ngồi bệt xuống tấm thảm len giữa phòng, bắt đầu lôi từ trong cặp ra những tập tài liệu dày cộm. Cậu cảm thấy có chút không tự nhiên khi ở trong không gian riêng tư này của Trần Vũ mà không có sự hiện diện của các bạn học khác. Sự yên tĩnh trong căn nhà vắng người khiến tiếng nhịp tim của chính cậu dường như cũng trở nên rõ rệt hơn.
Mẹ tớ đã chuẩn bị sẵn trái cây và trà trong tủ lạnh, Trần Vũ vừa nói vừa đặt hai chiếc gối tựa xuống sàn cạnh Lâm Hiên. Cậu cứ tự nhiên nhé.
Lâm Hiên gật đầu, cố gắng tập trung vào xấp bản thảo trên tay. Cả hai bắt đầu vùi đầu vào công việc. Trần Vũ phụ trách phần thiết lập mô hình toán học trên máy tính, còn Lâm Hiên đảm nhận việc kiểm tra các số liệu thực nghiệm để đảm bảo chúng không vi phạm các định luật bảo toàn cơ bản. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch hòa quyện với tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy, tạo nên một sự cộng hưởng nhịp nhàng.
Bất chợt, một tia chớp rạch ngang bầu trời, kéo theo tiếng sấm rền vang khiến cửa sổ rung lên bần bật. Cơn mưa bắt đầu đổ xuống, xối xả và mãnh liệt, xóa nhòa khung cảnh thành phố bên ngoài. Lâm Hiên vốn có một nỗi sợ mơ hồ với tiếng sấm từ nhỏ, cậu vô thức rụt cổ lại, đôi vai khẽ run lên.
Trần Vũ đang gõ máy tính liền khựng lại. Anh không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đứng dậy đi về phía cửa sổ, kéo lớp rèm vải dày màu xanh thẫm lại để che đi những tia chớp chói lòa. Sau đó, anh quay lại chỗ cũ nhưng không ngồi vào bàn máy tính mà ngồi xuống cạnh Lâm Hiên trên tấm thảm.
Cậu vẫn còn sợ sấm sao? Trần Vũ hỏi, giọng anh dịu dàng hơn hẳn ngày thường.
Lâm Hiên hơi xấu hổ, cậu cúi mặt xuống trang giấy nháp. Chỉ là một phản xạ tự nhiên thôi. Tớ biết sấm sét chỉ là hiện tượng phóng điện trong khí quyển, nhưng tiếng động của nó luôn khiến tớ cảm thấy con người thật nhỏ bé trước tự nhiên.
Trong vật lý, sự sợ hãi đôi khi là một tín hiệu cảnh báo của hệ thần kinh trước những biến động năng lượng quá lớn, Trần Vũ nói, tay anh đưa ra và dừng lại ở khoảng không bên cạnh cánh tay của Lâm Hiên. Nhưng nếu cậu có một vật dẫn điện tốt để giải phóng bớt áp lực, cảm giác đó sẽ biến mất.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay của Lâm Hiên, kéo cậu xích lại gần mình hơn. Sự tiếp xúc đột ngột này khiến Lâm Hiên cứng người lại, nhưng hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay của Trần Vũ lại có tác dụng trấn an kỳ diệu. Trong không gian hẹp giữa hai người, mùi bạc hà và mùi mưa ẩm ướt quyện vào nhau, tạo thành một loại hợp chất cảm xúc đặc biệt.
Cậu xem này, Trần Vũ chỉ vào sơ đồ trên màn hình laptop, cố tình chuyển hướng sự chú ý của Lâm Hiên để giúp cậu quên đi tiếng mưa bên ngoài. Nếu chúng ta coi sự giao tiếp giữa hai người là một dạng truyền tin qua sóng, thì khi tần số của hai bên lệch nhau, tín hiệu sẽ bị nhiễu. Nhưng hiện tại, tớ cảm thấy chúng ta đang ở trạng thái cùng pha.
Lâm Hiên nhìn vào những đồ thị hình sin đang nhảy múa trên màn hình, rồi nhìn sang gương mặt nghiêng của Trần Vũ. Ở khoảng cách gần như thế này, cậu có thể thấy rõ hàng mi dài và đôi mắt sâu thẳm của anh. Cậu nhận ra rằng, dù Trần Vũ luôn dùng ngôn ngữ khoa học để diễn đạt, nhưng ẩn sau đó là một sự quan tâm vô bờ bến.
Trần Vũ, cậu có bao giờ nghĩ rằng chúng ta sẽ như hai đường thẳng song song không? Lâm Hiên hỏi khẽ, giọng cậu lẫn trong tiếng mưa rì rầm. Luôn đi cạnh nhau, rất gần, nhưng mãi mãi không có điểm giao?
Trần Vũ xoay người lại, đối diện với Lâm Hiên. Anh không buông tay cậu ra, trái lại còn nắm chặt hơn. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ lạnh lùng của một học thần lý trí, mà đong đầy một thứ tình cảm nóng bỏng và chân thành.
Hình học Euclide nói rằng hai đường thẳng song song không bao giờ cắt nhau. Nhưng trong hình học phi Euclide, trên một mặt cong, chúng hoàn toàn có thể gặp nhau tại một điểm ở vô cực. Lâm Hiên, cuộc đời chúng ta không phải là những đường thẳng trên trang giấy phẳng. Chúng ta đang tồn tại trong một không gian đa chiều, nơi mà mọi quy luật đều có thể bị phá vỡ bởi ý chí của con người.
Anh dừng lại một chút, như để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí người đối diện.
Tớ không muốn chúng ta là đường song song. Tớ muốn chúng ta là một hệ tự do, nơi mà mỗi bước chuyển động của người này đều ảnh hưởng trực tiếp đến người kia. Cậu không phải là người đi bên cạnh tớ, cậu là một phần của tớ.
Lâm Hiên cảm thấy lồng ngực mình như có một luồng điện mạnh chạy qua, làm tê liệt mọi khả năng suy nghĩ logic. Câu nói của Trần Vũ đã chạm đến điểm yếu mềm nhất trong tim cậu, phá tan lớp vỏ bọc bạn bè mà họ đã duy trì bấy lâu nay. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng sấm bên ngoài dường như không còn đáng sợ nữa, bởi vì cậu đã tìm thấy điểm tựa vững chãi nhất của mình.
Họ cứ ngồi như thế, tay trong tay giữa căn phòng tối, chỉ có ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên những khuôn mặt trẻ trung đầy hoài bão. Cơn mưa ngoài kia vẫn chưa dứt, nhưng trong không gian kín này, một sự giao thoa mới đã hình thành – một sự giao thoa không chỉ của trí tuệ mà còn của hai trái tim đang đập cùng một nhịp điệu.
Đó là một buổi chiều thứ Bảy không có những con số khô khan, chỉ có sự thấu hiểu lặng lẽ và một lời hứa ngầm định về một tương lai nơi họ sẽ mãi mãi là một phần của nhau, bất kể những định luật vật lý có khắc nghiệt đến nhường nào. Sự chuyển biến tình cảm này giống như một phản ứng hóa học đã đạt đến nồng độ bão hòa, chỉ cần một tác động nhỏ nữa thôi, nó sẽ kết tinh thành một thứ tình yêu vĩnh cửu.