MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Vang Trong Phòng Thí NghiệmChương 5: SỨC HẤP DẪN CỦA SỰ CHIẾM HỮU

Tiếng Vang Trong Phòng Thí Nghiệm

Chương 5: SỨC HẤP DẪN CỦA SỰ CHIẾM HỮU

1,411 từ · ~8 phút đọc

Những ngày cuối tháng mười một, trường trung học trọng điểm bắt đầu rục rịch chuẩn bị cho hội trại truyền thống hằng năm. Đây là khoảng thời gian hiếm hoi mà học sinh toàn trường được phép tạm gác lại những chồng giáo trình dày cộm để tham gia vào các hoạt động ngoại khóa. Tuy nhiên, đối với đội tuyển học sinh giỏi quốc gia, khái niệm nghỉ ngơi dường như vẫn là một điều gì đó xa xỉ. Họ vẫn phải duy trì cường độ học tập cao, đồng thời gánh vác trách nhiệm tổ chức gian hàng khoa học của khối chuyên tự nhiên.

Lâm Hiên được phân công phụ trách phần thí nghiệm biểu diễn quang học cho khách tham quan. Cậu bận rộn từ sáng sớm với việc điều chỉnh các thấu kính và nguồn sáng laser để tạo ra những hiệu ứng khúc xạ đẹp mắt. Với tính cách ấm áp và cách nói chuyện dễ gần, gian hàng của Lâm Hiên nhanh chóng thu hút rất đông học sinh từ các khối lớp khác, đặc biệt là các nữ sinh khoa xã hội vốn luôn tò mò về thế giới của những nam sinh chuyên lý.

Trong khi đó, Trần Vũ vẫn giữ nguyên phong thái trầm mặc, anh ngồi ở khu vực phía sau để kiểm tra các thông số kỹ thuật và hỗ trợ chuyên môn khi cần thiết. Ánh mắt anh chưa bao giờ thực sự rời khỏi bóng dáng bận rộn của Lâm Hiên. Anh quan sát cách Lâm Hiên kiên nhẫn giải thích cho một nhóm học sinh về hiện tượng phản xạ toàn phần, nhìn cách cậu mỉm cười khích lệ khi có ai đó đặt câu hỏi. Một cảm giác lạ lẫm, giống như một loại áp suất không khí đang tăng cao đột ngột, bắt đầu tích tụ trong lồng ngực Trần Vũ.

Sự xuất hiện của một nhân vật mới đã đẩy áp suất đó lên đến mức tới hạn. Đó là Minh Triết, một nam sinh ưu tú của khối chuyên văn, người được mệnh danh là nhà thơ trẻ của trường. Minh Triết cầm một cuốn sổ tay nhỏ, tiến về phía gian hàng của Lâm Hiên với vẻ mặt đầy sự hứng khởi.

Lâm Hiên, cậu có thể giải thích lại cho tớ về cách mà ánh sáng bị bẻ cong không? Minh Triết lên tiếng, giọng nói truyền cảm và ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Hiên một cách đầy hàm ý. Tớ thấy nó giống như cách mà một tâm hồn bị thu hút bởi một vẻ đẹp không thể cưỡng lại vậy.

Lâm Hiên hơi bất ngờ trước cách dùng từ hoa mỹ của Minh Triết, cậu lúng túng điều chỉnh lại gọng kính, cố gắng duy trì sự chuyên nghiệp của một người hướng dẫn.

À, đó là do sự thay đổi tốc độ của ánh sáng khi đi xuyên qua các môi trường có chiết suất khác nhau thôi. Cậu nhìn xem, khi tia laser đi từ không khí vào khối thủy tinh này...

Lâm Hiên chưa kịp nói hết câu, Minh Triết đã tiến lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức vượt quá giới hạn giao tiếp thông thường. Minh Triết đưa tay định chạm vào chiếc lăng trụ trên bàn, nhưng thực chất là muốn chạm vào bàn tay của Lâm Hiên đang đặt gần đó.

Thật kỳ diệu, Minh Triết thì thầm. Nhưng tớ nghĩ, có những thứ không cần đến định luật vẫn có thể tạo ra sức hút mãnh liệt. Ví dụ như cậu vậy.

Cả gian hàng dường như sững lại trong giây lát. Lâm Hiên đỏ mặt, cậu không biết phải phản ứng thế nào trước sự tấn công trực diện này. Giữa lúc không khí đang trở nên ngột ngạt, một bàn tay lớn, khô ráo và mang theo hơi lạnh quen thuộc bất ngờ đặt lên vai Lâm Hiên, kéo nhẹ cậu lùi về phía sau.

Trần Vũ bước ra từ bóng tối phía sau gian hàng. Gương mặt anh không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại tỏa ra một áp lực vô hình khiến người đối diện phải e dè. Anh không nhìn Minh Triết mà nhìn thẳng vào chiếc lăng trụ trên bàn, giọng nói lạnh lùng như băng mỏng mùa đông.

Trong vật lý, sức hấp dẫn giữa hai vật thể tỉ lệ thuận với khối lượng của chúng và tỉ lệ nghịch với bình phương khoảng cách. Tuy nhiên, đó là đối với những vật thể vô tri. Còn trong một hệ thống đã đạt đến trạng thái cân bằng bền như ở đây, mọi yếu tố bên ngoài cố tình gây nhiễu đều sẽ bị triệt tiêu bởi nội lực.

Trần Vũ quay sang nhìn Minh Triết, ánh mắt anh sắc lẹm như một lưỡi dao giải phẫu.

Cậu có vẻ quan tâm đến sự bẻ cong của ánh sáng, nhưng có lẽ cậu nên tìm hiểu thêm về hiện tượng tán sắc. Ánh sáng trắng khi đi qua lăng trụ sẽ bị phân tách thành nhiều màu sắc khác nhau, cũng giống như việc một lời nói đa nghĩa đôi khi chỉ dẫn đến sự hỗn loạn thay vì chân lý. Lâm Hiên đang bận chuẩn bị cho buổi thuyết trình chính, nếu cậu có câu hỏi học thuật, tôi có thể trả lời thay cậu ấy.

Sự chiếm hữu của Trần Vũ được bộc lộ một cách tuyệt đối và không khoan nhượng. Anh không dùng những lời lẽ thô lỗ, nhưng cách anh đứng chắn trước mặt Lâm Hiên, cách anh dùng kiến thức chuyên môn để thiết lập một ranh giới bảo vệ, đã nói lên tất cả. Minh Triết khựng lại, cảm nhận được luồng điện tích cực đoan tỏa ra từ người đối diện, chỉ biết gượng cười rồi lùi bước.

Khi Minh Triết đã đi xa, Trần Vũ vẫn không buông vai Lâm Hiên ra. Anh xoay người lại, nhìn chằm chằm vào cậu bạn đang vẫn còn ngơ ngác.

Cậu quá hiền lành rồi, Lâm Hiên. Không phải ai đến gần cũng là để học hỏi về vật lý đâu.

Lâm Hiên nhìn thấy trong mắt Trần Vũ một sự xao động mà cậu chưa từng thấy trước đây. Đó là sự ghen tuông, một loại cảm xúc phi lý tính nhất mà một học thần như anh lẽ ra không nên có. Nhưng chính sự phi lý tính đó lại khiến Lâm Hiên cảm thấy trái tim mình như được lấp đầy bởi một niềm hạnh phúc kỳ lạ. Cậu nhận ra mình không hề ghét sự chiếm hữu này, trái lại, cậu cảm thấy an tâm khi được nằm trong vùng ảnh hưởng của anh.

Tớ xin lỗi, tớ chỉ không nghĩ là cậu ấy lại... Lâm Hiên lẩm bẩm.

Đừng để ai khác bước vào quỹ đạo của chúng ta, Trần Vũ ngắt lời, giọng anh khàn đi một chút. Hệ thống này chỉ có thể vận hành ổn định khi không có biến số lạ. Cậu hiểu ý tớ chứ?

Lâm Hiên gật đầu, cậu đưa tay lên, khẽ nắm lấy vạt áo của Trần Vũ như một sự cam kết.

Tớ hiểu. Quỹ đạo của tớ, từ lâu đã chỉ xoay quanh một điểm duy nhất là cậu rồi.

Lời khẳng định của Lâm Hiên giống như một chất xúc tác làm dịu đi cơn bão lòng trong Trần Vũ. Anh buông vai cậu ra, nhưng lại nắm lấy bàn tay cậu, giấu vào sau tấm rèm của gian hàng. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của ngày hội trại, giữa tiếng ồn ào của hàng trăm học sinh, có hai trái tim đang lặng lẽ xác nhận một chủ quyền tuyệt đối dành cho nhau. Tình cảm của họ giờ đây không còn là những rung động thầm kín, mà đã trở thành một loại lực liên kết mạnh mẽ, đủ sức đẩy lùi mọi sự xâm nhập từ thế giới bên ngoài.

Hội trại vẫn tiếp diễn, nhưng đối với Trần Vũ và Lâm Hiên, thế giới lúc này đã thu nhỏ lại vừa bằng khoảng trống giữa hai bàn tay đang đan chặt. Họ hiểu rằng, trong vũ trụ bao la này, việc tìm thấy một người có cùng tần số đã khó, nhưng việc giữ người đó luôn ở trong quỹ đạo của mình lại càng cần đến sự kiên định và cả một chút ích kỷ đầy yêu thương.