MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Việt Khó Quá, Em Yêu Anh Được Không?Chương 1: CUỘC ĐỤNG ĐỘ Ở TIỆM TRÀ MẶN

Tiếng Việt Khó Quá, Em Yêu Anh Được Không?

Chương 1: CUỘC ĐỤNG ĐỘ Ở TIỆM TRÀ MẶN

1,284 từ · ~7 phút đọc

Nắng chiều của khu Chợ Lớn không gắt gỏng như ở trung tâm, nó phủ một lớp màu vàng đục, mờ ảo như được lọc qua khói của hàng ngàn khoanh nhang treo trong các hội quán cổ. Tại góc đường Hải Thượng Lãn Ông, không khí đặc quánh mùi thảo mộc khô, mùi quế nồng và cả mùi mỡ hành xèo xèo từ xe hủ tiếu gần đó.

Trần Gia Bảo gạt chân chống chiếc xe máy cà tàng, mồ hôi nhễ nhại sau một cuốc Grab chạy dài từ Thủ Đức về Quận 5. Anh vỗ vỗ túi quần, nơi xấp tiền lẻ vừa đủ để trang trải tiền nhà tháng này đang nằm gọn lỏn. Tiếng bụng đói cồn cào nhắc nhở anh rằng đã đến lúc nạp năng lượng. Bảo tấp xe vào một tiệm trà mặn nằm khuất trong hẻm, nơi chỉ có mấy ông cụ người Hoa ngồi đánh cờ và nhâm nhi tách trà đặc.

Vừa mới đặt mông xuống chiếc ghế súp cũ kỹ, một thanh âm cao vút, lơ lớ nhưng mang đậm vẻ gắt gỏng vang lên khiến Bảo giật mình:

"Ông chú à! Tôi đã nói... cái này... không phải là 'trà nóng'! Sao ông lại mang cho tôi cái thứ mặn chát này? Ông muốn 'chặt đẹp' tôi vì tôi là người nước ngoài phải không?"

Bảo quay đầu lại. Giữa không gian cũ kỹ, bám đầy bụi thời gian của tiệm trà, xuất hiện một cô gái đẹp đến mức khiến anh suýt chút nữa là quên cả đói. Cô gái mặc một chiếc váy lụa cao cấp màu xanh ngọc, làn da trắng sứ nổi bật giữa bóng tối nhập nhoạng của gian nhà cổ. Gương mặt sắc sảo, đôi mắt phượng dài hơi xếch đang trợn trừng nhìn ông chủ tiệm. Đó chính là Triệu Tuệ Lâm.

Ông chủ tiệm trà, một cụ già ngoài bảy mươi, tay run run cầm cái khay, mặt ngơ ngác:

"Hả? Úm ba la cái gì? Nỉ nói cái gì? Trà mặn thì nó mặn chứ sao không mặn?"

Tuệ Lâm dậm chân, tay huơ huơ chiếc điện thoại đang hiện app dịch thuật:

"Dịch thuật nói... trà là 'tea', tea phải ngọt hoặc thanh! Ông đưa tôi nước muối à? Tôi sẽ báo công an! Chỗ này làm sao bán? Làm sao bán hả?"

Thực ra, Tuệ Lâm muốn hỏi "Chỗ này bán buôn kiểu gì vậy?", nhưng vốn tiếng Việt tự học qua mấy video ngắn trên mạng khiến cô thốt ra một câu nghe như thể đang đòi mua đứt cái tiệm trà của người ta.

Lão Phước — chú của Tuệ Lâm, người đang ngồi cạnh đó với cái bụng phệ và chiếc áo may ô trắng — cũng cuống cuồng dùng vốn tiếng Việt "bồi" để giải vây cho cháu gái:

"Nè chú, chú đừng giận. Cháu tôi nó... hảo hảo... ý là nó tốt, nhưng nó không biết uống. Chú cho nó cái gì 'ngọt ngào' chút đi. Sweet! Sweet!"

Ông chủ tiệm càng nghe càng rối, bắt đầu gắt lên bằng tiếng Quảng Đông:

"Cái tụi này ở đâu tới vậy? Tới tiệm trà mặn đòi uống trà ngọt là sao? Muốn phá tiệm hả?"

Chứng kiến cảnh tượng "ông nói gà bà nói vịt" đang dần leo thang thành một cuộc khẩu chiến đa ngôn ngữ, Gia Bảo không nhịn được cười. Anh đứng dậy, khoan thai bước tới, dùng một thứ tiếng Trung lưu loát và chuẩn giọng Quảng Đông đến mức cả Tuệ Lâm lẫn Lão Phước đều đứng hình:

"Vị tiểu thư này, cô hiểu lầm rồi. Đây là tiệm trà mặn truyền thống của người Hoa khu Chợ Lớn. Trà này được nấu với vỏ quýt lâu năm và một chút muối để thanh nhiệt, trị đau họng. Nó không phải trà sữa trân tử đường đen mà cô hay uống ở trung tâm đâu."

Tuệ Lâm sững người, đôi mắt phượng chớp chớp nhìn chàng trai đang mặc chiếc áo khoác Grab bạc màu, khuôn mặt lấm lem bụi đường nhưng ánh mắt lại vô cùng thông minh và sáng láng.

"Anh... anh biết nói tiếng của tôi?" Cô thốt lên, giọng bớt gắt gỏng nhưng vẫn còn vương nét kiêu kỳ.

Bảo nhún vai, kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh cô như một người bạn cũ:

"Tôi học ngôn ngữ học mà. Với lại sống ở cái quận 5 này mà không biết vài câu tiếng Quảng thì sao mà đi đòi nợ... à không, sao mà đi làm ăn được."

Bảo quay sang ông chủ tiệm, nở nụ cười cầu hòa:

"Chú A Sáng, cho con hai ly trà đá bình thường đi, loại ít đường ấy. Coi như con mời cô tiểu thư này, chú đừng chấp người lạ."

Sự xuất hiện của Bảo như một luồng gió mát làm dịu đi cái nóng hầm hập trong tiệm trà. Anh dành mười phút tiếp theo để giải thích cho Tuệ Lâm về văn hóa "trà mặn", về lý do tại sao người Hoa lại thích những thứ có vị đắng trước ngọt sau. Tuệ Lâm ngồi nghe, đôi mắt không rời khỏi khuôn mặt đang thao thao bất tuyệt của Bảo. Cô chưa bao giờ thấy ai nói về những thứ bình dân bằng một vẻ say mê và hài hước đến thế.

Lão Phước ngồi bên cạnh, mắt sáng lên như bắt được vàng. Lão đang đau đầu vì con cháu gái từ Quảng Đông sang tiếp quản chi nhánh mà nửa chữ tiếng Việt bẻ đôi không biết, tính tình thì lại "tiểu thư", đi đâu cũng gây chuyện. Lão nhìn Bảo từ đầu đến chân, từ cái xe máy cũ đến đôi dép tổ ong, trong đầu nảy ra một ý định táo bạo.

"Này chàng trai!" Lão Phước vỗ đùi cái đét, cắt ngang lời Bảo. "Cậu giỏi tiếng Việt, giỏi cả tiếng Trung, lại rành cái xứ này. Cậu tên gì?"

"Dạ, con tên Trần Gia Bảo. Gọi Bảo 'Lì' cũng được ạ."

"Tốt! Bảo Lì! Tôi có một 'kèo thơm' cho cậu. Cậu có muốn làm gia sư dạy tiếng Việt cho cháu gái tôi không? Mỗi ngày hai tiếng, lương một tháng tôi trả bằng... ba tháng cậu chạy cái xe ôm này!"

Gia Bảo đang hớp ngụm trà nửa chừng suýt thì sặc. Anh nhìn sang Tuệ Lâm, thấy cô tiểu thư đang bĩu môi nhìn mình như nhìn một sinh vật lạ. Anh lại nhìn sang Lão Phước đang lôi ra một xấp tiền đặt lên bàn làm "cọc".

Trong đầu Bảo lập tức nhảy số. Tiền phòng trọ, tiền nợ môn học kỳ trước, tiền sửa xe... Tất cả đều đang réo gọi. Dù nhìn qua là biết cô học trò này thuộc dạng "khó chiều", nhưng trước sức mạnh của đồng tiền, lòng tự trọng của anh bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng.

"Chốt đơn!" Bảo vỗ tay xuống bàn. "Nhưng con nói trước, dạy tiếng Việt cho người 'ngơ' văn hóa như tiểu thư đây là phải tính thêm phí tổn thọ cho con đấy nhé."

Tuệ Lâm lườm anh một cái cháy mặt, hừ lạnh:

"Anh nói ai ngơ? Tôi chỉ là... chưa thích nghi thôi! Để xem ai dạy ai."

Bảo cười đắc chí, thầm nghĩ trong bụng: "Chào mừng tiểu thư hào môn đến với địa bàn của Bảo Lì. Để xem sau một tháng, cô còn giữ được cái vẻ kiêu kỳ này không, hay là sẽ học cách ngồi vỉa hè húp sùm sụp bát hủ tiếu gõ giống tôi!"

Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm trà rung lên lanh lảnh. Cuộc đụng độ định mệnh giữa chàng sinh viên nghèo và nàng tiểu thư Quảng Đông chính thức bắt đầu dưới cái bóng chiều sầm uất của phố Hoa.