Trần Gia Bảo đứng trước sảnh của một tòa cao ốc văn phòng hiện đại bậc nhất ngay rìa Quận 5. Nhìn lại bộ đồ grab bạc màu và đôi dép tổ ong “huyền thoại” của mình phản chiếu qua lớp cửa kính sáng loáng, anh khẽ tặc lưỡi. Nếu không phải vì xấp tiền cọc dày cộm của Lão Phước tối qua, có lẽ anh đã quay xe chạy thẳng về hẻm nhỏ ăn tô mì gói cho rảnh nợ.
“Cố lên Bảo ơi, vì tương lai không nợ môn, vì sự nghiệp trả dứt tiền trọ!” – Bảo tự trấn an mình rồi hiên ngang bước vào.
Căn phòng làm việc của Triệu Tuệ Lâm nằm ở tầng cao nhất, nơi có cửa sổ sát đất nhìn xuống toàn cảnh khu Chợ Lớn. Đối lập với sự ồn ào, chen chúc phía dưới, bên trong văn phòng sặc mùi tiền và sự lạnh lẽo của những tập hồ sơ. Tuệ Lâm đang ngồi đó, đôi mắt phượng vẫn sắc sảo như hôm qua, nhưng hôm nay cô diện một bộ đồ công sở tối màu, trông đầy quyền lực và… khó gần gấp đôi.
“Đến rồi sao? Bảo ‘Lì’?” – Tuệ Lâm dùng tiếng Quảng Đông chào hỏi, giọng điệu mang theo sự mỉa mai nhẹ nhàng.
Bảo không vừa, anh đặt chiếc mũ bảo hiểm trầy xước lên chiếc bàn gỗ quý giá của cô, mỉm cười: “Chào học trò cưng. Hôm nay chúng ta ký hợp đồng, sau đó bắt đầu ‘vỡ lòng’ nhé.”
Lão Phước từ đâu lù lù xuất hiện, tay cầm một xấp giấy tờ in song ngữ Việt – Trung. Lão cười híp mắt, vỗ vai Bảo: “Bảo à, chú tin tưởng con lắm. Đây là hợp đồng gia sư. Lương thì chú nói rồi, nhưng có thêm vài điều khoản nhỏ… để đảm bảo cháu gái chú nó ‘tiếp thu’ tốt.”
Bảo cầm tờ giấy lên đọc, và suýt chút nữa là bật ngửa:
Điều 1: Gia sư phải có mặt 24/7 khi học trò cần giải đáp thắc mắc về văn hóa (kể cả lúc đi ăn khuya).
Điều 2: Không được cáu gắt khi học trò dùng sai từ ngữ (dù sai đến mức xúc phạm tổ tiên).
Điều 3: Tuyệt đối không được nảy sinh tình cảm nam nữ với học trò (Điều này do Tuệ Lâm đích thân thêm vào bằng mực đỏ rực).
Bảo nhìn dòng chữ đỏ, rồi nhìn sang Tuệ Lâm đang vênh mặt lên đầy đắc ý. Anh nhếch mép, cầm bút ký cái rẹt: “Tiểu thư yên tâm, tôi chỉ yêu tiền, không yêu rắc rối. Chúng ta bắt đầu thôi.”
Buổi học đầu tiên diễn ra trong một bầu không khí mà Bảo gọi là “tra tấn lỗ tai”.
“Nào, nhắc lại theo tôi: ‘Chào buổi sáng’.” “Chao… pưởi… sán…” – Giọng Tuệ Lâm nghe như tiếng chim hót nhưng lại sai tông trầm trọng, nghe ra thành “Cháo buổi sáng”.
“Không phải cháo để ăn, là chào hỏi! Lại: ‘Tôi tên là Tuệ Lâm’.” “Tôi… tên… nhả… Tuệ… Lầm…”
Bảo ôm đầu. Ngôn ngữ học là đam mê của anh, nhưng dạy tiếng Việt cho một người có giọng Quảng Đông đặc sệt như cô thật sự là thử thách cực đại. Tiếng Việt có sáu thanh điệu, còn Tuệ Lâm thì dường như chỉ muốn dùng đúng một thanh ngang cho tất cả mọi thứ.
“Tiểu thư à, cô mà nói ‘Tuệ Lầm’ ra đường, người ta tưởng cô tên là ‘Sự Lầm Lỗi’ đấy. Lên giọng một chút, Lâm! Như là rừng ấy!”
Tuệ Lâm bắt đầu mất kiên nhẫn. Cô đập bàn, đứng dậy: “Tại sao ngôn ngữ của các anh lại rắc rối thế? Một chữ ‘Ma’ mà có tận sáu nghĩa? Ma, má, mà, mả, mả, mạ… Anh đang lừa tôi đúng không? Anh muốn kéo dài thời gian để lấy thêm tiền?”
Bảo bình thản tựa lưng vào ghế, lấy trong túi ra một phong bao lì xì đỏ – thứ mà người Hoa rất thích. Anh đẩy về phía cô: “Cô biết đây là gì không? Ở Chợ Lớn, người ta gọi là Lì Xì. Nhưng nếu cô không học cẩn thận, ra đường cô nói thành ‘Lì Xỉ’, người ta sẽ tưởng cô đang chửi họ là đồ lì lợm và mặt dày đấy.”
Tuệ Lâm khựng lại, đôi mắt tròn xoe nhìn bao lì xì. Sự tò mò trẻ con bắt đầu trỗi dậy.
“Tiếng Việt không chỉ là từ ngữ, nó là cảm xúc. Nếu cô muốn quản lý được chi nhánh này, cô phải hiểu người dân ở đây nghĩ gì. Họ không quan tâm cô có bao nhiêu tiền trong thẻ ngân hàng, họ quan tâm cô có biết ‘thương’ họ không.”
“Thương?” – Tuệ Lâm ngắc ngứ nhắc lại. Một từ mới, nghe nhẹ tênh nhưng lại có cảm giác nặng trần trụi.
Buổi học kết thúc sau hai tiếng đồng hồ đấu trí căng thẳng. Tuệ Lâm mệt nhoài, lớp trang điểm sắc sảo có phần nhạt đi, lộ ra vẻ phờ phạc trông khá… dễ thương. Khi Bảo đứng dậy ra về, Lão Phước kéo anh ra góc hành lang, dúi vào tay anh một tờ tiền mệnh giá lớn.
“Tiền cà phê cho con. Ráng nhẫn nại với nó nhé. Nó ở bên kia bị áp lực dữ lắm, ba nó bắt phải thành công trong ba tháng, nếu không phải về Quảng Đông lấy chồng theo sắp xếp. Nó không phải chảnh đâu, nó chỉ đang sợ thôi.”
Bảo nhìn tờ tiền, rồi nhìn cánh cửa phòng làm việc vẫn còn đóng kín. Anh thở dài, cất tờ tiền vào túi. Hóa ra, đằng sau lớp vỏ bọc tiểu thư kiêu kỳ kia là một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng vàng, đang cố hót một thứ tiếng xa lạ để tìm đường thoát thân.
Anh bước ra khỏi tòa nhà, leo lên con xe máy cà tàng. Gió buổi chiều từ sông Tàu Hủ thổi vào, mang theo mùi khói bếp và mùi thơm của món vịt quay sớm.
“Thương à? Để xem tiểu thư có học được chữ đó không.” – Bảo lẩm bẩm rồi rồ máy, biến mất vào dòng người hối hả của khu phố Hoa.
Bản hợp đồng này đúng là “đẫm nước mắt”, nhưng không phải của Tuệ Lâm, mà là của trái tim sắt đá bấy lâu nay của Gia Bảo bắt đầu lung lay một chút vì một từ “Thương” chưa kịp dạy hết nghĩa.