MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Việt Khó Quá, Em Yêu Anh Được Không?Chương 15: TRẬN BÓNG ĐÁ VỈA HÈ VÀ CÚ NGÃ VÀO LÒNG NHAU

Tiếng Việt Khó Quá, Em Yêu Anh Được Không?

Chương 15: TRẬN BÓNG ĐÁ VỈA HÈ VÀ CÚ NGÃ VÀO LÒNG NHAU

1,091 từ · ~6 phút đọc

Chiều muộn, khi cái nắng gắt của Sài Gòn bắt đầu dịu lại, nhường chỗ cho những cơn gió mang theo mùi hơi nước từ kênh Tàu Hủ, khu dân cư phía sau chung cư cũ của Gia Bảo bỗng trở nên rộn ràng. Đây là giờ cao điểm của "văn hóa vỉa hè" – bọn trẻ con vừa tan học, những gã thanh niên bắt đầu tụ tập bày trận bóng đá ngay trên khoảng sân xi măng lỗ chỗ.

Gia Bảo, vẫn trong chiếc áo thun cũ và quần lửng, đang hăng hái dẫn bóng qua hai chiếc dép nhựa được đặt làm cột môn. Phía bên kia sân, Tuệ Lâm ngồi trên chiếc ghế súp quen thuộc, tay cầm ly nước sâm, mắt không rời gã gia sư đang mướt mải mồ hôi.

Gia Bảo! Cố lên! Sút... sút đi! – Tuệ Lâm hét lớn, dùng từ lóng mới học – Cho tụi nó "ăn hành" đi!

Bảo cười đắc ý, lách qua một cậu nhóc hàng xóm rồi tung cú sút quyết định. Trái bóng nhựa rẻ tiền bay vèo một vòng, đập trúng cột môn "dép" trước sự hò reo của cả đám đông. Bảo giơ hai tay ăn mừng như thể vừa ghi bàn trong trận chung kết World Cup.

Thấy chưa tiểu thư? Tôi mà ra sân là chỉ có "đỉnh nóc kịch trần" thôi! – Bảo chạy về phía Tuệ Lâm, dùng vạt áo lau mồ hôi trán.

Anh đúng là đồ con nít mặt dày – Tuệ Lâm mắng yêu, nhưng vẫn đưa khăn giấy cho anh – Nhưng nhìn anh đá... cũng được.

Đúng lúc đó, đám trẻ con lại gào thét: "Anh Bảo ơi, vào làm thêm hiệp nữa! Đang thiếu người kìa!". Bảo định từ chối vì muốn nghỉ ngơi cạnh mỹ nhân, nhưng một cậu nhóc nghịch ngợm bỗng đá mạnh trái bóng về phía anh. Trái bóng nhựa bay chệch hướng, lao thẳng về phía Tuệ Lâm.

Cẩn thận! – Bảo la lên.

Theo phản xạ, anh lao người tới để che chắn. Tuệ Lâm hốt hoảng đứng bật dậy, chiếc ghế nhựa thấp tè khiến cô mất đà. Cả hai va vào nhau, và trong một giây mất trọng tâm, Bảo quàng tay ôm lấy eo cô để cả hai không đập đầu xuống nền xi măng cứng.

"Rầm!"

Họ ngã xuống. Nhưng thay vì đau đớn, Tuệ Lâm lại cảm thấy mình đang nằm trên một "tấm đệm" thịt người hơi hôi mùi khói bụi nhưng vô cùng chắc chắn. Gia Bảo nằm ngửa dưới đất, đôi tay vẫn siết chặt lấy vòng eo thon gọn của cô, còn Tuệ Lâm thì nằm gọn lỏn trên lồng ngực đang phập phồng của anh.

Thời gian như ngừng trôi. Tiếng hò hét của đám trẻ bỗng chốc trở nên xa xăm. Tuệ Lâm có thể nghe rõ tiếng tim đập thình thịch của Bảo ngay dưới tai mình. Mùi mồ hôi, mùi nắng và cả mùi xà phòng rẻ tiền từ áo anh tỏa ra, vây lấy cô.

Bảo nhìn lên. Ở khoảng cách này, anh thấy rõ từng sợi lông mi đang rung động của Tuệ Lâm, và cả đôi môi đỏ mọng đang khẽ hé mở vì bất ngờ. Anh quên mất mình đang đau lưng, quên mất dự án đang dở dang, quên cả những lời đe dọa nặc danh trong điện thoại.

Cô... cô có sao không? – Giọng Bảo khàn đặc.

Tuệ Lâm đỏ mặt đến tận mang tai. Cô định bật dậy, nhưng cái nhìn của Bảo quá chân thành khiến cô bỗng dưng... "mềm lòng".

Tôi... tôi không sao. Nhưng anh... anh đang ôm tôi chặt quá. – Cô lí nhí bằng tiếng Việt, lần này không hề có lỗi phát âm nào.

Bảo giật mình, vội vàng buông tay ra. Tuệ Lâm lúng túng đứng dậy, phủi bụi trên váy, mắt nhìn chăm chằm xuống mũi giày. Đám trẻ con lúc này chạy tới, đứa nào đứa nấy nhe răng cười:

Anh Bảo ơi, anh đá bóng hay là "đá bồ" vậy? Cú ngã này mười điểm luôn nha!

Bảo ngồi dậy, xoa xoa cái lưng ê ẩm, gõ đầu thằng nhóc cầm đầu:

Đồ quỷ nhỏ, lo đá tiếp đi! Lần sau đá trúng chị Lâm là anh cho "xu cà na" cả đám nghe chưa!

Đám trẻ tản ra, nhưng bầu không khí giữa hai người đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là gia sư và học trò, không còn là gã chạy Grab và đại tiểu thư. Giữa họ có một sợi dây liên kết vô hình, vừa ngọt ngào vừa khó xử.

Bảo nhặt chiếc ghế súp lên, phủi sạch rồi đặt lại chỗ cũ cho cô. Anh bất ngờ nghiêm túc:

Tuệ Lâm, sau này... nếu tôi không ở bên cạnh, cô đi đứng phải cẩn thận. Đừng có ngơ ngác như thế, lỡ ngã mà không có ai đỡ thì khổ.

Tuệ Lâm nghe ra điều gì đó lạ lùng trong câu nói của anh. Cô nhớ lại tin nhắn đe dọa lúc nãy Bảo vô tình để lộ khi anh ném điện thoại sang một bên để đá bóng.

Gia Bảo, có chuyện gì sao? Anh đang giấu tôi chuyện gì? – Cô nhìn thẳng vào mắt anh, vẻ kiêu kỳ biến mất, thay vào đó là sự lo lắng thực sự.

Bảo định lảng tránh, nhưng nhìn đôi mắt phượng trong veo ấy, anh hiểu rằng mình không thể giấu cô mãi. Anh thở dài, kéo cô ngồi xuống cạnh mình trên bậc thềm đá của khu chung cư cũ.

Có người không muốn cô ở lại Việt Nam. Và họ nghĩ tôi là kẻ cản đường.

Tuệ Lâm lặng đi. Cô biết gia đình mình có nhiều đối thủ, nhưng cô không ngờ họ lại nhắm vào một người vô can như Bảo. Cô đưa tay nắm lấy bàn tay thô ráp của anh, siết nhẹ:

Vậy anh có sợ không? Có muốn nghỉ việc để "bảo toàn tính mạng" không?

Bảo nhìn bàn tay cô đang đặt trên tay mình, rồi nhìn ra những dãy lồng đèn đã bắt đầu thắp sáng ở phía xa. Anh cười, nụ cười đúng chất "Bảo Lì":

Nghỉ việc? Mức lương ba tháng bằng một năm chạy Grab, tôi ngu gì mà nghỉ! Với lại... nếu tôi đi rồi, ai dạy cô biết thế nào là "thương"?

Tuệ Lâm bật cười, những giọt nước mắt chực trào bị đẩy ngược vào trong. Trong bóng tối lờ mờ của buổi chạng vạng, cú ngã vừa rồi dường như đã giúp họ tìm thấy một chỗ đứng vững chãi hơn trong trái tim nhau.