Sáng chủ nhật, thay vì dắt nhau đi lùng sục các quán hủ tiếu cá ở quận 11 như mọi khi, Tuệ Lâm đề nghị một "kèo" hoàn toàn mới. Cô đặt hai ly cà phê vợt mua từ tiệm chú Thanh xuống bàn đá trong một góc sân chung cư vắng người, mắt nheo lại đầy vẻ tinh quái.
Gia Bảo, bản hợp đồng nói tôi phải học tiếng Việt. Nhưng để làm ăn ở Chợ Lớn này, anh chỉ biết tiếng Quan Thoại thôi thì chưa đủ. Anh phải học tiếng mẹ đẻ của tôi – tiếng Quảng Đông.
Bảo suýt chút nữa phun cả ngụm cà phê đang uống dở. Anh lau miệng, cười khẩy:
Tiểu thư, tôi là sinh viên Ngôn ngữ học đấy nhé. Với tôi, ngoại ngữ chỉ là chuyện nhỏ. Cô muốn dạy gì? "Nị hủ" (Chào bạn) hay "Thực phàn" (Ăn cơm)? Mấy cái đó tôi nghe dân hẻm nói miết, thuộc làu làu rồi.
Tuệ Lâm đập tay xuống bàn, ra dáng một "lão sư" nghiêm túc:
Đó chỉ là cưỡi ngựa xem hoa thôi! Tiếng Quảng có tới chín thanh điệu, anh nói sai một chút là ý nghĩa đi xa ngàn dặm ngay. Nào, bắt đầu với câu quan trọng nhất để làm quen với các bậc tiền bối: "Sực jó lị mờ?" (Anh ăn cơm chưa?).
Bảo tự tin hắng giọng, cố bắt chước tông điệu trầm bổng của cô:
"Sực... chó... lị... mờ?"
Tuệ Lâm ôm bụng cười ngặt nghẽo:
"Sực jó", không phải "Sực chó"! Anh định ăn thịt con cún nhà ai à? Lại lần nữa!
Suốt hai tiếng đồng hồ, gã nam chính "lì lợm" vốn luôn làm chủ mọi cuộc hội thoại nay bỗng trở nên ngây ngô như đứa trẻ mẫu giáo. Bảo phát âm chữ nào là Tuệ Lâm cười chữ đó. Cô uốn nắn từng khẩu hình của anh, thỉnh thoảng còn chẳng ngần ngại dùng ngón tay thon dài chạm nhẹ vào khóe môi anh để điều chỉnh vị trí đặt lưỡi.
Sự va chạm vô tình ấy khiến Bảo mất tập trung hẳn. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rụng xuống mặt Tuệ Lâm, làm nổi bật làn da trắng sứ và đôi mắt phượng lấp lánh niềm vui. Anh bỗng nhận ra, khi cô làm "cô giáo", vẻ kiêu kỳ biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một Tuệ Lâm chân thành và rạng rỡ.
Gia Bảo, anh tập trung đi! Bây giờ học câu "khó nhằn" hơn nhé. Nếu sau này anh gặp bố tôi, anh phải nói: "Ngọ hủ cung kình lị" (Con rất kính trọng bác).
Bảo nhăn mặt, lưỡi như muốn xoắn lại:
"Ngọ hủ... cung quăng... lị?"
Trời đất! "Cung kình" chứ không phải "cung quăng"! Anh định lấy cung bắn bố tôi à? – Tuệ Lâm vừa cười vừa đánh nhẹ vào vai anh.
Bảo gãi đầu, vẻ mặt tội nghiệp:
Thôi, cho tôi xin. Tiếng Việt của tôi có sáu thanh đã muốn "toang" rồi, tiếng Quảng của cô chín thanh đúng là "xu cà na" thật sự. Hay là cô dạy tôi cái gì dễ hơn đi? Cái gì mà... lãng mạn một chút ấy?
Tuệ Lâm khựng lại. Nụ cười trên môi cô bỗng trở nên dịu dàng hơn. Cô nhìn thẳng vào mắt Bảo, hạ thấp giọng xuống, từng chữ thốt ra như một giai điệu cổ điển của Hong Kong thập niên 90:
Vậy anh học câu này đi: "Ngọ hủ trung ý lị".
Nghĩa là gì? – Bảo ngây ngô hỏi.
Nghĩa là... "Tôi rất thích anh". – Tuệ Lâm đỏ mặt, quay đi chỗ khác – Nhưng tôi dạy để anh biết nhỡ có cô gái người Hoa nào tỏ tình thì còn biết đường mà chạy, chứ không phải nói với tôi đâu nhé!
Bảo nhìn cái tai đỏ ửng của cô, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả. Anh hít một hơi thật sâu, dùng hết sự "lì" vốn có, phát âm từng chữ một cách chuẩn xác nhất từ đầu buổi đến giờ:
Ngọ... hủ... trung... ý... lị.
Không gian xung quanh bỗng chốc im lặng. Chỉ có tiếng lá xào xạc và tiếng còi xe xa xăm. Tuệ Lâm không dám nhìn lại, cô bối rối vân vê tà áo. Còn Bảo, anh nhận ra mình không còn muốn làm gia sư, cũng chẳng muốn làm "bạn grab" nữa. Anh muốn thực sự bước vào thế giới của cô, dù thế giới đó có chín thanh điệu khó nhằn hay những rào cản hào môn cao vợi.
Buổi học kết thúc khi ông chú A Phước gọi điện giục Tuệ Lâm về ăn trưa. Trước khi lên xe, Bảo bỗng gọi giật lại:
Này "cô giáo"!
Gì nữa? – Tuệ Lâm quay lại.
"Chơi kín"! (Hẹn gặp lại) – Bảo giơ tay chào, môi nở nụ cười tự tin.
Tuệ Lâm mỉm cười, vẫy tay lại. Cô không chỉnh lỗi phát âm của anh nữa, vì cô biết, ngôn ngữ của trái tim thì không cần đúng thanh điệu, chỉ cần đúng người là đủ.
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì khi về đến nhà, Bảo nhận được một tin nhắn lạ: "Tránh xa Triệu Tuệ Lâm ra nếu mày không muốn dự án của cô ấy biến thành 'xu cà na' thật sự."