Sau buổi "đại hội hạt dưa" với các Sẩm, Tuệ Lâm có vẻ phấn khích lạ thường. Cô cứ luyên thuyên mãi về việc tiếng Việt thực ra không khó nếu người ta chịu... buôn chuyện. Thế nhưng, trái ngược với vẻ tăng động của cô, Gia Bảo lại im lặng một cách bất thường. Anh liên tục nhìn đồng hồ, vẻ mặt có chút bồn chồn.
"Này, anh bị 'tào tháo rượt' hay sao mà mặt mày lấm lét vậy?" – Tuệ Lâm huých tay anh.
Bảo gượng cười: "Không, chỉ là đến giờ tôi phải đi giao nốt mấy đơn hàng Grab lấy tiền đổ xăng thôi. Cô tự bắt taxi về văn phòng được không?"
Tuệ Lâm nheo mắt. Sự nhạy bén của một người làm kinh doanh mách bảo cô rằng có gì đó không ổn. "Không được. Hôm nay tôi muốn học bài 'Giao hàng thực tế'. Anh chở tôi đi cùng đi!"
Bảo định từ chối, nhưng nhìn ánh mắt kiên định của nàng tiểu thư, anh chỉ biết thở dài đầu hàng. Anh chở cô xuyên qua những con hẻm lắt léo hơn cả mê cung, nhưng đích đến không phải là một khách hàng xa lạ, mà là một dãy chung cư cũ kỹ, rêu phong nằm sâu trong khu vực Chợ Thiếc.
Càng đi sâu vào dãy hành lang hẹp, mùi thuốc Bắc và mùi dầu gió càng nồng đậm. Bảo dừng lại trước một căn phòng nhỏ, cửa gỗ đã mục vài chỗ nhưng được dán chữ "Phúc" đỏ tươi. Anh quay sang Tuệ Lâm, giọng hơi lạc đi: "Đứng đây đợi tôi một chút. Đừng có vào, trong này... lộn xộn lắm."
Nhưng tính tò mò của Tuệ Lâm vốn đã được Bảo "nuôi dưỡng" bấy lâu nay. Khi anh vừa đẩy cửa bước vào, cô cũng lặng lẽ bước theo sau.
Trước mắt cô không phải là căn phòng trọ bừa bãi của một cậu sinh viên, mà là một không gian chật hẹp nhưng ngăn nắp đến tội nghiệp. Giữa phòng, một người phụ nữ trung niên gầy gò đang ngồi trên chiếc xe lăn, tay run run khâu những chiếc túi vải thủ công. Bên cạnh bà là một xấp thuốc Tây dày cộm.
"Bảo đấy à con? Sao hôm nay về sớm thế? Lại còn dắt bạn về nữa?" – Người phụ nữ ngước lên, đôi mắt mờ đục nhưng hiền từ.
Bảo đứng chết trân, rồi cuống quýt đỡ lấy tay mẹ: "Mẹ, sao mẹ lại ngồi dậy làm việc nữa rồi? Con đã bảo là con lo được mà."
Tuệ Lâm đứng ở cửa, trái tim cô như thắt lại. Hóa ra, đằng sau một Gia Bảo "lì lợm", miệng lưỡi không ai bằng, một gã gia sư luôn tìm cách "vòi" thêm tiền lương, lại là một người con hiếu thảo đang gánh trên vai cả một gia đình. Cô chợt hiểu tại sao anh lại quý tiền đến thế, tại sao anh lại chạy Grab xuyên đêm, và tại sao bộ đồ vest hôm bữa tiệc lại khiến anh thấy lạ lẫm.
"Chào bác, con là... học trò của anh Bảo ạ." – Tuệ Lâm bước tới, cúi đầu chào bằng thứ tiếng Việt chuẩn nhất mà cô từng nói.
Mẹ Bảo cười đùa: "Học trò mà đẹp như tiên thế này, thằng Bảo nhà bác chắc không dạy dỗ được gì đâu, nó chỉ giỏi cái miệng thôi."
Buổi học hôm đó biến thành một buổi thăm nhà bất đắc dĩ. Tuệ Lâm ngồi bệt xuống sàn gạch bông cũ, vụng về giúp mẹ Bảo xỏ chỉ. Cô lắng nghe bà kể về việc Bảo đã tự mình xoay xở tiền viện phí cho bà suốt ba năm qua như thế nào, việc anh chưa bao giờ dám mua một chiếc áo mới cho bản thân để dành tiền mua thuốc cho mẹ.
Bảo đứng ở góc bếp nhỏ, lụi cụi nấu bát cháo trắng. Anh thấy mình như bị lột trần trước mặt Tuệ Lâm. Sự tự tôn của một gã thanh niên nghèo khiến anh thấy ngượng ngùng, nhưng nhìn cách Tuệ Lâm ân cần nắm lấy bàn tay gầy guộc của mẹ mình, anh bỗng thấy một luồng điện ấm áp chạy qua tim.
Khi cả hai rời khỏi căn chung cư, trời đã sập tối. Gió từ bờ kênh Tàu Hủ thổi vào mang theo hơi lạnh.
"Gia Bảo này..." – Tuệ Lâm lên tiếng khi cả hai đứng cạnh con xe máy.
"Cô định mắng tôi là 'con lợn' vì đã giấu giếm à?" – Bảo cố đùa để xua tan bầu không khí nặng nề.
Tuệ Lâm không cười. Cô bước tới, bất ngờ ôm lấy anh từ phía sau, áp mặt vào tấm lưng còn vương mùi khói bụi đường phố của anh. "Anh không phải là đồ con lợn. Anh là người đàn ông giỏi nhất tôi từng gặp. Gia Bảo, sau này... đừng gánh vác một mình nữa, được không?"
Bảo đứng lặng giữa phố thị ồn ào. Một gã "lì" như anh, chưa bao giờ biết rơi nước mắt vì khó khăn, lúc này lại thấy mắt mình cay xè. Anh khẽ xoay người lại, nhìn nàng tiểu thư đang rơm rớm nước mắt, rồi đưa tay xoa đầu cô – một hành động mà trước đây anh chẳng bao giờ dám làm.
"Này, tiểu thư, áo tôi hôi mùi khói lắm, hư hết đồ hiệu của cô bây giờ. Với lại... bài học hôm nay cô ghi vào sổ chưa?"
"Bài học gì?" – Tuệ Lâm sụt sịt.
"Bài học là: Trong từ điển của Gia Bảo, không có từ 'gục ngã', chỉ có từ 'vì thương mà cố gắng' thôi."
Đêm đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt của Quận 5, khoảng cách giữa một chiếc Rolls-Royce và một chiếc Grab dường như không còn quan trọng nữa. Bí mật đã được hé lộ, không phải để tạo ra khoảng cách, mà để kéo hai tâm hồn xích lại gần nhau hơn trong sự thấu hiểu thầm lặng.