Sài Gòn bước vào những ngày nắng đổ lửa, cái nóng hầm hập phả lên từ mặt đường nhựa khiến người ta chỉ muốn chui tợn vào phòng máy lạnh. Nhưng Trần Gia Bảo thì không. Anh quan niệm rằng: "Muốn hiểu cái hồn của Chợ Lớn, phải nếm được cái nóng của nó."
Sáng hôm nay, thay vì đến văn phòng máy lạnh chạy phào phào, Bảo hẹn Tuệ Lâm ở một góc đường Phùng Hưng. Khi nàng đại tiểu thư bước xuống từ chiếc xe sang trọng, cô nhìn quanh với vẻ ái ngại. Trước mặt cô không phải là một nhà hàng Dimsum sang trọng, mà là một sạp cà phê vợt vỉa hè nằm lọt thỏm giữa những sạp bán rau và thịt.
Hôm nay chúng ta học về "Văn hóa ghế súp" – Bảo vỗ vỗ vào chiếc ghế nhựa màu xanh thấp tè, chỉ cao chưa đầy hai gang tay – Mời tiểu thư hạ cố.
Tuệ Lâm nhìn chiếc ghế với ánh mắt kinh hoàng. Cô đang diện một chiếc váy hoa nhí khá điệu đà.
Gia Bảo, anh giỡn tôi hả? Cái này... làm sao ngồi? Ngồi xuống rồi đứng lên có bị "toang" cái váy không?
Bảo nhịn cười, thị phạm bằng cách ngồi bệt xuống, hai chân dang rộng thoải mái, tay cầm ly cà phê sữa đá:
Cô nhìn tôi đây này. Bí kíp là phải hạ trọng tâm thật nhanh, đừng do dự. Ở đây, người ta không nhìn váy của cô, người ta chỉ nhìn xem cô có biết thưởng thức cà phê hay không thôi.
Tuệ Lâm cắn môi, rón rén túm váy rồi ngồi xuống một cách vô cùng khổ sở. Đầu gối cô suýt chạm cằm. Cô cảm thấy mình giống như một người khổng lồ đang ngồi trong nhà búp bê.
Nhìn tôi có... "xu cà na" lắm không? – Cô hỏi, giọng đầy lo lắng.
Không, nhìn cô giống như... một đóa hoa nhài cắm trong cái bình nhựa vậy. Rất nổi bật! – Bảo trêu chọc, rồi đẩy về phía cô một ly trà đá to tướng – Uống đi cho mát. Bài học hôm nay là: Quan sát và lắng nghe.
Xung quanh họ, âm thanh của Chợ Lớn bắt đầu bủa vây. Tiếng mấy bà đi chợ trả giá "sát ván", tiếng ông chú người Hoa vừa đọc báo giấy vừa bình luận tin tức bằng tiếng Quảng Đông, và đặc biệt là tiếng của "hội bà tám" vỉa hè.
Ngồi ngay bàn bên cạnh là ba người phụ nữ trung niên, tay đeo đầy vòng cẩm thạch, đang vừa cắn hạt dưa vừa liếc nhìn Tuệ Lâm. Một bà nói bằng tiếng Việt lơ lớ:
Nè, con nhỏ kia nhìn mặt lạ quá ha? Chắc đại tiểu thư ở đâu đi lạc vô đây rồi. Nhìn cái váy đó chắc bằng mấy tháng tiền chợ của mình á.
Bà kia bồi thêm:
Chắc đi theo thằng nhỏ đó vô đây ăn hủ tiếu gõ thử cho biết mùi đời. Tụi trẻ bây giờ lạ lùng thiệt!
Tuệ Lâm dù tiếng Việt còn bập bẹ nhưng từ "đại tiểu thư" và "lạ lùng" thì cô nghe rất rõ. Cô bắt đầu thấy lúng túng, định đứng dậy thì Bảo khẽ chạm vào tay cô dưới gầm bàn.
Đừng đi. Đây là bài kiểm tra thực tế. Cô phải chứng minh mình không phải "gà công nghiệp".
Bảo nháy mắt với cô, rồi cố tình nói lớn bằng tiếng Việt:
Em à, em ăn thấy món hủ tiếu ở đây sao? Có bằng món "tả pì lù" hôm nọ mình ăn không?
Tuệ Lâm hiểu ý, cô hít một hơi thật sâu, vận dụng toàn bộ số từ vựng "đường phố" mà Bảo đã dạy. Cô quay sang nhìn mấy bà cô bàn bên, nở một nụ cười rạng rỡ nhưng đầy sự sắc sảo:
Thưa các Sẩm, hủ tiếu ở đây ngon... nhức nách luôn ạ! Con không phải đi lạc, con là học trò của anh Bảo, đang đi học cách làm người Chợ Lớn thiệt sự đó!
Mấy bà cô bàn bên giật mình, hạt dưa đang cắn dở rơi xuống đất. Họ không ngờ cô tiểu thư nhìn "sang chảnh" thế kia lại phát ngôn một câu xanh rờn bằng từ lóng bản địa.
Bà cô đeo vòng cẩm thạch cười khà khà, thái độ thay đổi 180 độ:
Trời ơi, con nhỏ này hay quá ta! Nói tiếng Việt giỏi nha. Lại đây, ngồi sát vô đây Sẩm cho thêm ít hạt dưa nè. Thằng Bảo nó dắt con đi là đúng chỗ rồi đó, hẻm này là trùm đồ ăn luôn!
Thế là, từ một buổi học căng thẳng, Tuệ Lâm bỗng chốc trở thành tâm điểm của hội bà tám. Cô bị cuốn vào những câu chuyện "trên trời dưới đất" của các Sẩm, từ chuyện giá thịt heo tăng đến chuyện bà Tư đầu ngõ vừa trúng số. Tuệ Lâm vừa nghe vừa gật đầu lia lịa, thỉnh thoảng lại chêm vào một câu "U là trời" hay "Thật hả Sẩm?" khiến ai nấy đều cười ngất.
Bảo ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát. Anh thấy một Tuệ Lâm rất khác: không phải là vị quản lý nghiêm nghị ở văn phòng, không phải là tiểu thư kiêu kỳ ở đại tiệc, mà là một cô gái đầy sức sống, dễ gần và có khả năng thích nghi kinh ngạc.
Này Gia Bảo – Tuệ Lâm quay sang, tay vẫn còn cầm mấy hạt dưa – Ngồi ghế súp cũng không tệ lắm nhỉ? Cảm giác như... mình đang ngồi thấp hơn để nhìn thấy cuộc đời rõ hơn vậy.
Bảo mỉm cười, lòng bỗng thấy nhẹ tênh.
Cô tốt nghiệp bài học hôm nay rồi. Không chỉ là cách ngồi, mà là cách hòa nhập.
Khi buổi học kết thúc, Tuệ Lâm đứng dậy, cái váy dù có hơi nhăn một chút nhưng trông cô rạng rỡ hơn bao giờ hết. Lúc đi ngang qua xe nước, cô còn thân thiện chào: "Chào các Sẩm, con về nha, dự án hạt dưa của các Sẩm hôm nay... mười điểm không có nhưng ạ!".
Bảo dắt xe ra, Tuệ Lâm nhảy tót lên phía sau, tự nhiên ôm lấy eo anh như một thói quen.
Gia Bảo, tiếp theo mình đi đâu?
Bảo khựng lại vì cái ôm bất ngờ, cảm giác ấm áp lan tỏa từ sau lưng. Anh hắng giọng:
Tiếp theo hả? Về văn phòng mà làm việc chứ đâu! Cô tưởng đi chơi suốt mà lương vẫn về tài khoản tôi à?
Tuệ Lâm tựa đầu vào vai anh, thì thầm:
Anh đúng là... đồ con lợn mặt dày. Nhưng mà... tôi thích cái bài học ghế súp này rồi đó.
Chiếc xe máy cà tàng chở hai người khuất dần sau con hẻm nhỏ. Bảo không hề biết rằng, phía sau nụ cười của Tuệ Lâm, cô đang lo lắng về một bí mật mà anh sắp sửa tiết lộ ở chương sau.